"Trên đường gặp phải!"
Vừa nhớ lại cái khoảnh khắc lướt qua khiến tim đập nhanh, Triệu Nhã Kỳ không nhịn được bật cười. "Lúc đó đang kẹt xe, anh ấy lái xe đi ngay sau xe nhà tao."
"Vậy là mày vừa gặp đã yêu luôn người ta?" —Cố Tri Vi đoán.
"Đúng! Không sai!"
Vì có tài xế lo xử lý sự cố nên Triệu Nhã Kỳ vẫn ngồi trong xe, chỉ có thể nhìn người kia qua cửa kính. Nhưng dù chỉ nhìn qua cửa sổ, dáng người và khuôn mặt của đối phương cô vẫn thấy rất rõ ràng — đúng chuẩn gu của cô!
Ngay khoảnh khắc đó, trái tim cô như bị mũi tên của thần Cupid bắn trúng, máu toàn thân như sôi lên. Cảm giác đó trước giờ chưa từng có. Cô nghĩ, đó chắc chắn là… tình yêu!
"... Khoan đã." — Cố Tri Vi cẩn thận nhớ lại chuyện tình cảm của Triệu Nhã Kỳ ở kiếp trước. Hình như đúng là cũng bắt đầu từ một lần yêu từ cái nhìn đầu tiên: "Mày có tìm được thông tin của người ta không? Biết tên gì chưa?"
"Tài xế nhà tao liên hệ được với trợ lý của ảnh, nói là để trợ lý thay mặt xử lý vụ va chạm. Nhưng tao nhớ rõ biển số xe của ảnh rồi. Chờ chút nữa tao sẽ tra ra ngay thông tin."
"Tra được thì nói tao biết."
"Tất nhiên là phải nói với mày rồi!" — Triệu Nhã Kỳ còn đang phấn khởi, vừa cúp máy đã lập tức bắt đầu tra cứu.
Chưa bao lâu sau, Cố Tri Vi lại nhận được điện thoại của Triệu Nhã Kỳ.
"Anh ấy tên là Tần An, năm nay 24 tuổi, chưa kết hôn. Không phải người Thượng Hải, quê ở Bắc Thành. Hiện đang làm việc tại một công ty công nghệ cao."
Việc tra thông tin một người với các cô là chuyện quá dễ, Triệu Nhã Kỳ còn biết nhiều hơn nữa, nhưng qua điện thoại không thể kể hết.
"À, là ảnh hả." — Nghe tới tên này, Cố Tri Vi lập tức hiểu ra.
"Gì vậy... mày biết hả?" — Triệu Nhã Kỳ nghi ngờ hỏi. Cô có nói nhiều gì đâu, vậy mà Cố Tri Vi lại phản ứng như thể đang nói về người quen.
"Cũng xem như là biết." — Cố Tri Vi dĩ nhiên biết Tần An, vì Tần An chính là chồng kiếp trước của Triệu Nhã Kỳ. Không ngờ đời này, cũng vì cô mà Nhã Kỳ lại sớm gặp Tần An hơn — "Anh ấy là người nhà họ Tần ở Bắc Thành, mày biết nhà họ Tần chứ?"
Thượng Hải cách Bắc Thành cả ngàn cây số, nhưng trong giới thượng lưu thì mối liên hệ vẫn có. Triệu Nhã Kỳ tất nhiên biết đến nhà họ Tần – một thế gia có tiếng ở Bắc Thành. Không khỏi cảm thán: "Thế giới nhỏ thật. Người tao vừa gặp đã thương, mày lại quen biết."
"Gọi là duyên phận đó." — Cố Tri Vi bật cười.
"Vậy mày có biết ảnh đã có bạn gái chưa?"
Triệu Nhã Kỳ quan tâm nhất là chuyện này. Chứ nếu người ta có bạn gái rồi thì cô phải rút lui ngay lập tức.
"Chưa có. Mày thích thì cứ tiến tới." — Cố Tri Vi nhớ kiếp trước Nhã Kỳ từng nói cả cô và Tần An đều là mối tình đầu của nhau.
"Chơi luôn!" — Triệu Nhã Kỳ máu nóng lại bùng lên: "Trước khi về nước, còn không biết mình muốn làm gì. Giờ thì rõ rồi!"
"Là bắt lấy Tần An đúng không?" — Cố Tri Vi trêu.
"Đúng thế. Mày nghĩ xem, tao không học, không đi làm, cả ngày rảnh rỗi. Thanh xuân rực rỡ như này, chẳng lẽ cứ để phí hoài? Cuối cùng gặp được một người khiến tim rung động, thì phải tranh thủ yêu một trận thật tử tế chứ!" — Triệu Nhã Kỳ bắt đầu tưởng tượng ra cảnh yêu đương nồng thắm với Tần An, cười không ngừng.
"Cố lên nha, tao chờ tin tốt của mày."
Nói chuyện xong với Nhã Kỳ, Cố Tri Vi mới đi rửa mặt chuẩn bị ngủ.
Không biết đã ngủ bao lâu, cô bỗng tỉnh dậy một cách tự nhiên.
Ngoài trời vẫn còn mờ xám, chắc trời chưa hửng hẳn. Cô nhìn điện thoại, mới hơn 5 giờ sáng.
Bình thường giờ này cô chưa thức dậy, nhưng do lệch múi giờ chưa điều chỉnh lại được, lại đói bụng, nên cô đành ra khỏi giường.
Kết quả, vừa mở cửa phòng ra, thì cửa phòng bên cạnh cũng mở.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!