Chương 47: Di chuyển

Dịch giả: Tiểu Ngư

Trong nhà gỗ, Bạch Dịch tức giận ném mấy hạt Thông Mạch Đan lên sàn gỗ rồi nhắm mắt tĩnh tu để khôi phục thương thế suýt nữa chí mạng.

Thấy đan dược lăn tới, bạch trùng mừng rỡ dị thường mà ôm lấy một hạt, mặc kệ là đan dược gì cũng táp rặc rặc một cái tới phân nữa.

"Phì, phì phì phì phì!"

Bạch trùng phun đan dược trong miệng ra phiền muộn nói: " Đây là cái phá đan gì, cũng không đạt tới trình độ Cửu Phẩm, rõ ràng là đan dược cặn, nhớ năm đó ngay cả Tam Phẩm Linh Đan, lão tử cũng không thèm nhìn một cái..."

Thấy khóe mắt chủ nhân co rúm, giọng nói của Bạch trùng nhỏ dần, cuối cùng cũng ngượng ngùng ngậm miệng lại, ôm linh dược gặm mãnh liệt.

Cấp bậc bây giờ của Bạch trùng còn không đạt tới cấp thấp nhất Nhất cấp Yêu Thú, không ăn nhiều đan dược Linh Thảo, nó cũng chỉ là một con trùng quái dị mập mạp mà thôi, đến Lão Miêu cũng có thể ngậm nó trong mồm.

Vì để sớm đạt đến Nhất Cấp Yêu Thú, Bạch trùng đành bóp mũi gặm Thông Mạch Đan, có thể do đói bụng đã lâu nên càng gặm càng thơm, không bao lâu đã ăn sạch hết mấy viên Thông Mạch Đan, quơ quơ phình bụng, đĩnh đạc mà bò lại ống tay áo Bạch Dịch, bắt đầu nằm ngáy o..o...

Qua một đêm, miệng vết thương của Bạch Dịch đã không còn đáng ngại.

Mới tờ mờ sáng, Nhập Vân Cốc đã truyền đến một hồi ầm ĩ, tất cả đệ tử ngoại môn đều tập kết lại trung tâm mặt cỏ.

Chấp sự Trưởng lão Phương Hà lần nữa đích thân tới Nhập Vân Cốc, phân phó đệ tử ngoại môn rời khỏi sơn cốc, chính thức chuyển vào sơn môn Thương Vân Tông.

Linh Mạch Chấp sự Tào Nham bị giết, ba đại Chấp sự ngoại môn chỉ còn Dương Nhất Phàm và Lũng Thiên Lý, hơn một nghìn đệ tử ngoại môn trong Nhập Vân Cốc bị diệt sát gần phân nữa, những đệ tử còn lại đều lo lắng, bây giờ nghe nói có thể chính thức đi vào tông môn tu luyện thì sợ hãi lo lắng đều bị quyét sạch.

Linh Mạch tinh túy bị hủy, Linh khí trong Nhập Vân Cốc càng lúc càng mờ nhạt, cuối cùng chẳng khác gì ngoại giới, không thích hợp để tu sĩ tu luyện, lúc này tông môn mới quyết định tất cả đệ tử ngoại môn đều dời vào tông môn, Thương Vân Tông chính thức nằm trên một tòa trung giai Linh Mạch, trình độ Linh khí nồng đậm Nhập Vân Cốc vốn dĩ không thể so sánh được.

Mấy đệ tử ngoại môn đều không nghĩ tới, tuy những Hắc y nhân kia cướp đi Linh Mạch, nhưng lại mang đến cho bọn hắn một cơ hội tốt tiến thẳng vào thiên đại nội môn.

Bây giờ Lũng Thiên Lý đã trở về Nhập Vân Cốc, đứng sau lưng chấp sự trưởng lão, suốt đêm qua tâm tư tinh tế tỉ tỉ của một vài đệ tử ngoại môn cũng thông suốt vận rủi là do Lũng Thiên Lý ban tặng, trong lòng không nói được oán hận cũng không dám lộ nhiều ra.

Chấp sự Trưởng lão ra lệnh một phát, tất cả đệ tử ngoại môn đều chỉnh đốn thu dọn hành lý, chuẩn bị di chuyển, cũng may chi phí cho việc nhà của các tu sĩ không nhiều lắm, không đến nữa canh giờ toàn bộ đều chuẩn bị tốt.

Bạch Dịch chỉ thu thập vài món quần áo bình thường rồi theo mọi người rời khỏi Nhập Vân Cốc, tiến vào sơn mạch Thanh Sơn bao la mờ mịt bát ngát.

Đệ tử ngoại môn Nhập Vân Cốc, bốn năm người một tổ, để phân biệt và khống chế đành tạm thời lấy ra thuyền mộc pháp khí, phi hành ở giữa dãy núi trùng điệp, cho dù là đệ tử cũ nhiều năm không tiến giai hậu kỳ, hay là tân đệ tử mới vào tông môn như Cao Nhân, lúc này tất cả đều lộ ra vẻ hưng phấn không thôi.

Quy củ Thương Vân Tông, không đến Luyện khí hậu kỳ thì không cách nào tiến vào tông môn, có thể sớm vào tông môn nghĩa là có thể thu nạp đến trung giai Linh Mạch tinh thuần linh khí.

Tại Tu Chân Giới, một khối trung giai Linh Thạch có thể đổi lấy trăm khối đê giai Linh Thạch, nói một cách khác, một tòa trung giai Linh Mạch, tương đương với trăm đầu đê giai Linh Mạch!

Nơi tu luyện gần với trung giai Linh Mạch, có thể nghĩ Linh Khí nồng đậm, nhiều năm trước những đệ tử cũ không cách nào độ phá Luyện Khí hậu kỳ, có lẽ do linh khí của trung giai Linh Mạch có thể tiến giai thành công.

Bạch Dịch ngồi trên một cái thuyền mộc, nhìn xung quanh sơn phong chồng lên kỳ cảnh, có chút xuất thần.

Hắn nhớ bản thân từng xây dựng động phủ ở đây, năm đó vẫn là một thanh niên chất phác Nhị đệ tử Ngô Trình, nhớ một vài chuyện cũ của kiếp trước.

Suy nghĩ vừa lên lập tức bị Bạch Dịch nén lại, không tiếp tục suy nghĩ nhiều.

Thống ngự Thanh Không Vực Tiêu Dao Tiên Quân, không thích nhớ lại nếu luôn nhớ tới nhớ lui còn gì là tiêu dao, tuy khi sống lại Bạch Dịch đã mất đi đạo tâm, nhưng cũng không thích nhớ lại chuyện cũ của Vạn năm kia.

Hơn trăm chiếc thuyền mộc bay thẳng xuyên qua giữa núi non trùng điệp, như một tấm gỗ bị ràng buộc, liên miên vài dặm, cái mảnh sơn mạch khổng lồ này còn tô điểm ra cảnh trí khác, trong rừng có một số mảnh hổ liệt báo, phát hiện có vô số phi chu bay qua đỉnh đầu, hù dọa vô số phi điểu lập tức bay tứ tán.

Nhập Vân Cốc cách Thương Vân Tông khoảng hơn trăm dặm, dù cho đệ tử đệ môn đi bằng Pháp Khí cũng gần nửa ngày mới đến được. Chấp sự trưởng lão đã tự động phản hồi, dẫn đầu đệ tử ngoại môn là Dương Nhất Phàm và Lũng Thiên Lý.

Đội ngũ đầu tiên, Dương Nhất Phàm chân đạp phi kiếm thả chậm tốc độ, khống chế thuyền mộc Pháp Khí của đệ tử sau lưng, dưới chân hắn là Pháp Khí trung giai, nếu muốn cưỡi những đê giai kia phi hành toàn lực thì Pháp Khí phi hành của đệ tử ngoại môn sớm đã bị vung thật xa.

Lũng Thiên Lý phi hành kế bên Dương Nhất Phàm, một thân thể mập mập giẫm lên một kiếm thể mỏng manh, làm cho người ta có cảm giác lung lay sắp đổ rất buồn cười, lo hắn có thể đứng vững mà không rơi xuống chết trong núi rừng không.

"Tối hôm qua Dương Chấp sự ngủ ngon giấc trái lại với ta một gian khổ mạng, xem xét Linh Mạch suýt nữa bị người ta giết." Lúc phi hành Lũng Thiên Lý nói quái gở, trong lời nói mơ hồ mang theo trào phúng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!