Dịch giả: Tiểu Ngư
Bạch Dịch vừa mới ra ngoài khu cư trú, Dương Nhất Phàm đã vội vàng hấp tấp mà đi tìm.
Nhìn thấy trên người Bạch Dịch đầy vết máu, Dương Nhất Phàm kinh hãi nói: "Ngươi gặp được Hắc y nhân kia rồi hả? Ngươi Bị thương ở đâu vậy!"
Dương Nhất Phàm tràn ra một đạo Linh thức cẩn thận xem xét thương thế của Bạch Dịch, lần này hắn bị dọa không nhẹ, nếu Bạch Dịch không biết tốt xấu, chắc ba năm sau hắn cũng quy thiên.
"Khá tốt, không tổn thương đến tâm mạch." Bạch Dịch suy yếu nói: " Chỉ Huyết Đan, Sinh Cơ Tán."
"Có!" Dương Nhất Phàm cảm giác vết kiếm trên ngực Bạch Dịch rồi vội vàng đáp ứng đưa Bạch Dịch đi về hướng nhà gỗ.
Đi đến khu cư trú, hai người Khương Đại Xuyên và Cao Nhân lập tức chạy ra nghênh đón thấy Dương Chấp sự đỡ Bạch Dịch, biết chắc hắn bị thương không nhẹ, lo lắng theo sát đi vào nhà gỗ, cũng may khu cư trú cách Linh Mạch rất xa, trái lại không bị đánh nhau làm ảnh hưởng.
Quay lại với chỗ ở của Bạch Dịch, Dương Nhất Phàm lấy ra hai cái bình sứ, đổ ra một viên Chỉ Huyết Đan màu hồng cho Bạch Dịch nuốt, rồi lấy một ít tro màu xanh từ cái bình khác bôi lên vết thương ở ngực Bạch Dịch.
Sau khi Bạch Dịch ăn Chỉ Huyết Đan vào vết máu ở miệng vết thương bắt đầu ngưng kết lại cộng với dược hiệu của Sinh Cơ Tán không bao lâu vết thương cũng bắt đầu đóng vảy.
Chỉ Huyết Đan và Sinh Cơ Tán đều là Cửu phẩm Linh Dược cấp thấp nhất, vốn dĩ không phải thảo dược thế gian nào có thể so sánh được, thứ này cầm máu sinh da hiệu quả diệu kỳ nếu thường. dân chứng kiến nhất định sẽ kinh hãi la to Tiên Thuật.
Thấy Dương Nhất Phàm lấy hai loại cửu phẩm Linh Dược cho Bạch Dịch sử dụng mà không có chút đau lòng, Khương Đại Xuyên không ngừng hâm mộ, và càng thêm vững tin vào vị tiểu thúc có thân phận cao quý không còn gì nghi ngờ nữa.
Đệ tử ngoại môn bọn hắn thường xuyên đánh nhau, trừ phi trọng thương liên quan đến tính mạng thì Chấp sự ngoại môn mới đem hai loại Cửu Phẩm Linh dược này ra sử dụng.
Đợi đến khi miệng vết thương Bạch Dịch chuyển biến tốt, Cao Nhân mới phẩn nộ nói ra: " Cuối cùng lai lịch của những Hắc y nhân kia như thế nào, dám đến Nhập Vân Cốc giương oai, chẳng lẽ không sợ Trưởng lão tông môn sao!"
Khương Đại Xuyên há to miệng có lòng nói tiếp, thấy vị chấp sự đại nhân Dương Nhất Phàm vẫn còn ở đây nên nén lời lại.
"Chuyện của Tông môn, đã có các vị trưởng lão và Tông chủ làm chủ, không tới phiên chúng ta đàm luận." Dương Nhất Phàm ra vẻ bình tĩnh trầm giọng mà nói:" Các ngươi lui ra đi, trở về tu luyện tốt, chỉ khi tu vi không ngừng tăng lên, mới có thể chính thức tồn tại ở Tu Chân Giới."
Chấp sự lên tiếng, hai người không dám ở lâu, trước sau đều lui ra ngoài.
Miệng vết thương chỉ cách tâm mạch một chút, nhiều hơn một phần nữa e rằng ngươi không giữ được cái mạng!" Sau khi hai người đi, trong mắt Dương Nhất Phàm tràn đầy sợ hãi quát khẽ.
"Kiếm thuật của người quái dị đó không tinh." Mặt của Bạch Dịch trắng xám như trước, tuy nhiên khí sắc lại khá hơn nhiều.
" Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi." Trong lòng Dương Nhất Phàm còn sợ hãi nói: " Ngươi mà chết thì ta cũng sống không lâu."
"Những tu sĩ áo đen ki cuối cùng là ai?" Bạch Dịch nghỉ ngơi một chút rồi mở miệng hỏi.
"Dám đến Nhập Vân Cốc cướp đoạt tinh túy Linh Mạch, địa vị của đối phương tuyệt đối không nhỏ." Dương Nhất Phàm cau mày nói: " Ở Đại Phổ, trừ hai đại tông môn ra, có lẽ không có ai dám có chủ ý đánh Thương Vân Tông."
"Ba đại tông môn chân vạc của Đại Thổ Quốc, hôm nay xem ra có lẽ thực lực của Thương Vân Tông là yếu nhất." Bạch Dịch nhàn nhạt nói.
"Ài." Dương Nhất Phàm nặng nề thở dài, nói: " Trong cảnh nội của Đại Phổ có ba đại tông môn là Thương Vân Tông, Hàn Ngọc Tông, Thất Sát Môn, hoàn toàn chính xác Thương Vân Tông yếu nhất."
"Dương chấp sự có thể nói rõ thực lực của hai đại tông môn khác không." Bạch Dịch hỏi.
Dương Nhất Phàm gật đầu nói ra:" Kỳ thật Đại Phổ Quốc có ba đại tông môn này, theo tư lịch, Thương Vân Tông lâu đời nhất, từ khi khai tông tông môn chúng ta đến nay đã có hơn bốn nghìn năm lịch sử, tiếp theo là Hàn Ngọc Tông, đại khái trái phải cũng khai tông ba nghìn năm, chẳng qua Thất Sát Môn mới phổ tông gần ngàn năm, lại thập phần phát triển mạnh mẽ, không đến nghìn năm đã vượt qua Thương Vân Tông và Hàn Ngọc Tông trở thành tông môn mạnh nhất trong ba đại tông môn.
Tromg Thất Sát Môn có Thất Sát Tinh Quân, theo thứ tự có bảy vị cường giả đạt cảnh giới Nguyên Anh, Hàn Ngọc Tông có năm vị tu sĩ đạt cảnh giới Nguyên Anh, mà Thương Vân Tông chúng ta tính cả Tông chủ cũng chỉ có bốn vị cường giả Nguyên Anh, thực lực mới bị xếp hạng cuối cùng."
Nghe Dương Nhất Phàm giảng thuật ba đại tông môn, Bạch Dịch giả vờ như không có ý định gì mà hỏi một câu: "Không biết Tổ Sư khai tông Thương Vân Tông còn ở đây không."
"Thương Vân lão tổ!"
Chỉ cần đọc lên cái danh tính này, Dương Nhất Phàm đã cảm thấy toàn thân run lên, ngữ khí trở nên cung kính đặc biệt:" Nghe nói vài ngàn năm trước lão tổ bắt đầu bế quan sinh tử, sau đó không ai nhìn thấy, cuối cùng sống hay chết, ngoài tông chủ ra thì không ai biết."
Bế quan?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!