Dịch giả: Tiểu Ngư
Tơ máu giăng đầy trong mắt Bạch Dịch, hắn cố gắng khởi động thân thể giống như đứng trên một thân cây, đạo bào trước ngực đã bị máu nhuộm hồng.
Bạch Dịch hít một hơi thật sâu, cố chịu đựng cơn đau kịch liệt ở ngực mà lấy ra một cái kén quái dị đã vỡ tan.
"Chúc Long..."
Dưới ánh sao, khuôn mặt thanh tú của thiếu niên bắt đầu dữ tợn như một con khốn thú khàn khàn mà gầm nhẹ:
" Chúc Long!"
Trường kiếm của Hắc y nhân tóc xám đã đâm trúng vào ngực Bạch Dịch lại bị đầu kén Trúc Long cản lại, chuôi kiếm chí mạng kia khó khăn lắm mới đâm vào ngực Bạch Dịch một tấc, mũi kiếm gần như áp vào tâm mạch hắn.
Chính vì bị kén Chúc Long cản lại gần hai tấc nên Hắc y nhân mới lầm tưởng mình đã đâm vào ngực đối thủ ba tấc, dự tính đối phương nhất định sẽ chết nên mới vội vàng thối lui, bằng không hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho thiếu niên kia.
Tuy rằng thoát được một đại kiếp nạn sinh tử, Bạch Dịch lại chẳng mừng rỡ chút nào trái lại gần như nổi giận.
Mặc dù hắn không ngại nhưng có thể kén Chúc Long đã vỡ tan sợ rằng Chúc Long đang ngủ say trong kén cũng đã chết.
Chúc Long không chỉ là Linh Thú bổn mạng của Tiêu Dao Tiên Quân, còn là một vị huynh đệ sinh tử làm bạn cùng hắn tu luyện vạn năm.
Tiếng khàn khàn gầm nhẹ của Bạch Dịch trong rừng rậm, trong mắt lại lộ ra hơi thở lạnh thấu xương, phần này kinh khủng lạnh như băng, hầu như có thể đóng băng làm nứt vỡ kim thạch.
Kén Chúc Long nằm trong tay không ngừng tuôn máu tươi, Bạch Dịch cẩn thận từng li từng tí mở ra da kén đã khô héo, lộ ra một bạch trùng đang cuộn mình trong kén.
Thịt của Bạch trùng vù vù như một ấu tầm, một bên bụng gần như bị phi kiếm mở ra, lúc này nó không nhúc nhích toàn thân lại lạnh như băng giống như đã chết.
Bạch trùng này chính là hình dáng ấu thể của Chúc Long, trên đời này chỉ mỗi Tiêu Dao Tiên Quân ngoài ra chẳng ai nhận ra vì toàn bộ Cửu Vực chỉ có duy nhất một Chúc Long.
"Ngươi luôn ở bên giúp ta vạn năm, chẳng lẽ hôm nay lại kết thúc như vậy?"
"Ngươi cùng ta trùng sinh, chẳng lẽ lại không cùng ta trở thành tiên đồ lần nữa?"
"Ngươi luôn gọi ta trong suốt mười sáu năm, chẳng lẽ bản thân lại thiếp đi như vậy?" Bạch Dịch nâng bạch trùng trong tay áp sát vào lồng ngực, trong lòng đau như đao cắt, ánh mắt dữ tợn đến mức đáng sợ rên rỉ:" Chúc Long, ngươi tỉnh dậy cho ta!"
Đã từng là chủ của bảy đại tán tiên Cửu Vực, từng là chủ của Thanh Không Vực, từng là một Tiêu Dao Tiên Quân, bây giờ chỉ bất lực đau buồn mà gầm nhẹ, đây là một phần của thê lương, làm cho trăng sao cũng bắt đầu lạnh như băng.
Không ai trong rừng rậm, vang lên trầm thấp giọng buồn rầu cười thảm.
Từng là tuyệt thế cường giả, hôm nay mất hết tu vi, cũng như một phàm phu, đã từng là một Tiêu Dao Tiên Quân, hôm nay lại vứt bỏ đạo tâm, tiêu dao không tiếp tục...
Chẳng qua người kia đã từng lạnh lùng như đá, tâm của Tiên không tình không dục, hôm nay tâm lại giống như một người thường.
Nói!
Đột nhiên bạch trùng trong tay Bạch Dịch nhúc nhích, một đóm lửa vô hình trong cơ thể bạch trùng hiện lên, giống như một mảnh thanh tuyền, miệng vết thương trên cơ thể bạch trùng hầu như lành lại, máu tươi chảy ngoài cơ thể cũng dần dần ngưng kết.
Bỗng nhiên Bạch Dịch khẽ giật mình kinh hỉ mà nhìn vào bạch trùng đang cuộn mình không chớp mắt.
Có thể động đậy, nghĩa là Chúc Long không chết!
Nhất mực rất lâu, bàn tay Bạch Trùng mới nhúc nhích lần nữa, sau đó bắt đầu vặn vẹo không ngừng, giống như một đứa bé vừa tỉnh ngủ vẫn còn muốn ngáy ngủ.
Xác nhận Chúc Long không chết, cuối cùng Bạch Dịch thở dài một hơi, không đợi khẩu khí hắn hô xong, Bạch trùng trong tay bỗng nhiên đứng lên, như Xà bình thường nhìn xung quanh, một đôi mắt nho nhỏ nhưng tràn đầy cỗ quái cuồng hỉ.
"Ta tỉnh, ta tỉnh? Ta tỉnh rồi!"
Tiếng trên người bạch trùng phát ra nhỏ như âm thanh ruồi muỗi, nếu nhĩ lực của Bạch Dịch không tốt, đổi lại là một phàm nhân vốn vĩ sẽ không nghe được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!