Dịch giả: archnguyen1984
Lúc Bạch Dịch từ Linh mạch trở về chỗ ỡ thì đã chạng vạng tối. Cả Nhập Vân Cốc chìm vào tĩnh lặng.
Vừa vào khu cư trú, Cao Nhân đã vội chạy tới, vui mừng nói. "Bạch huynh, sao ngươi đã về rồi? Có phải Chấp sự đã bỏ hình phạt rồi không? Ngươi không phải đi khai thác mỏ nữa hả?"
Khương Đại Xuyên cũng chạy tới, hỏi với vẻ nghi ngờ. "Tiểu thúc, không phải người trốn về đấy chứ? Nếu bị người ta phát hiện thì khó tránh chịu đòn roi. Thừa lúc còn chưa bị phát hiện, lão nhân gia người hãy quay lại khu mỏ đi thôi."
"Ngươi đi đào thay ta đi." Bạch Dịch tức giận bảo. "Dù sao ngươi cũng là hậu bối, nên mang bộ dạng cho phù hợp chứ."
"Ta…, thân thể ta rất yêu ớt tiểu thúc ơi!"
Khương Đại Xuyên nghe người ta nói muốn cho mình đi đào quáng thạch thì rên rỉ. "Tiểu thúc à, không phải là ta không muốn đi. Người xem, ta còn nhỏ tuổi, không thể chịu nổi mệt mỏi, dày vò ở cái mỏ ấy. Lão nhân gia người lẽ nào nhẫn tâm để cho hài nhi của mình phải đi chịu khổ?"
Nghe Khương Đại Xuyên nói mà buồn cười, Bạch Dịch đưa tay túm đám râu quai nón của hắn, cười bảo. "Râu ngươi túm lại thành một bó to rồi, còn bảo là nhỏ tuổi?"
"Ta chỉ có bộ râu là dày thôi, kỳ thực vẫn còn nhỏ lắm." Khương Đại Xuyên nhăn nhó khiến Cao Nhân thiếu chút nữa nôn mửa.
Gạt Khương Đại Xuyên sang một bên, Bạch Dịch nỏi. "Ta đã đạt tới Luyện khí trung kỳ, hình phạt khai thác ở mỏ Linh mạch đã xong rồi."
"Cái gì?" Khương Đại Xuyên trừng mắt. "Đạt tới Luyện khí trung kỳ rồi? Ngươi tu luyện hay ăn cơm mà nhanh như vậy?"
"Bạch huynh, ngươi đạt tới Luyện khí trung kỳ rồi hả?" Cao Nhân cũng hốt hoảng hô lên. "Chúng ta tiến vào tông môn cùng nhau, ta còn chưa đạt tới Luyện khí sơ kỳ mà ngươi chỉ cần có một nửa thời gian…"
Không để ý tới Khương Đại Xuyên nữa, Bạch Dịch thong thả đi về căn nhà gỗ, nhẹ nhàng bảo Cao Nhân. "Đồ vật lần trước ta cho ngươi, chỉ cần ngươi lĩnh ngộ nhiều hơn một chút là có thể ngưng xuất ra Linh khí."
Khương Đại Xuyên nghe vậy thì trợn mắt, vội cướp lời. "Tiểu thúc, người không thể bất công như vậy chứ? Người mau chỉ điểm cho vãn bối ta một chút đi."
"Cảnh giới của ta và ngươi tương đương nhau, ta chỉ điểm ngươi cái gì bây giờ?" Nói xong, Bạch Dịch đi vào trong nhà.
Thấy Bạch Dịch không để ý tới mình, Khương Đại Xuyên vội lại gần Cao Nhân, nịnh nọt bảo. "Hắc hắc, Cao sư đệ à, tiểu thúc nói với ngươi cái gì, ngươi mau nói một chút cho ta nghe đi. Yên tâm, Khương Đại Xuyên ta thề, tuyệt sẽ không truyền ra bên ngoài. Này, ngươi đừng đi chứ!"
Không chịu nổi tên sư huynh nhõng nhẽo này, Cao Nhân cũng không sợ người khác làm phiền, hắn mang những chỉ điểm mà Bạch Dịch nói với mình ra nói cho Khương Đại Xuyên một lần.
Càng nói, Cao Nhân càng không cảm thấy thì. Hắn còn tưởng rằng chính là Bạch Dịch đang nói ra kinh nghiệm tu xuất Linh khí của mình. Khương Đại Xuyên nghe mà thần sắc ngày càng ngưng trọng, cuối cùng hoảng sợ.
"Những chuyện này là tiểu thúc nói cho ngươi?"
Khương Đại Xuyên kinh hãi nói. "Nếu lúc ta còn là phàm nhân mà được nghe những lời chỉ điểm này thì đâu cần phải mất vài năm mới ngưng xuất ra Linh khí! Những kinh nghiệm thế này, sợ là mấy vị Chấp sự cũng không nghiệm ra được, chắc phải mấy trưởng lão được tính là cường giả mới có thể lĩnh ngộ."
Không chỉ khiếp sợ, Khương Đại Xuyên càng thêm kính sợ đối với Bạch Dịch. Trước kia hắn nghĩ người này chỉ là một tên đệ tử nội môn bình thường, nhưng hiện giờ xem ra trưởng bối của Bạch Dịch chắc phải là một đệ tử chân truyền trong tông môn, biết đâu có thể còn là một vị Trưởng lão cũng nên.
Với những nghi ngờ của Khương Đại Xuyên, Bạch Dịch không để ý tới. Sau khi trở lại trong phòng, hắn nhắm mắt, ngồi xếp bằng, củng cố vững chắc cảnh giới vừa mới đạt được.
Nửa đêm, trăng lên cao. Đang ngồi trong phòng, Bạch Dịch bỗng mở hai mắt. Cùng lúc đó, một luồng linh thức đạt tới Trúc Cơ từ ngoài quét vào giống như một cơn gió nhẹ, xem xét toàn bộ căn phòng.
Đạo linh thức này phát hiện ra Bạch Dịch thì có cảm giác như chợt chấn động, sau đó tản đi. Một lúc sau, Dương Nhất Phàm đẩy cửa bước vào.
"Ngươi đã tiến giai rồi!" Dương Nhất Phàm lộ ra bộ dáng không dám tin bảo. "Chỉ mất một buổi đã đạt tới Luyện khí trung kỳ, thiên phú bậc này là sao?!"
"Chỉ là do Linh khí trong Linh mạch rất nồng đậm, nhờ đó trùng hợp tiến giai mà thôi." Tùy tiện đáp lời xong, Bạch Dịch bình tĩnh nói. "Dương chấp sự đêm hôm tới thăm chắc là vì cơ thể có bệnh gì phải không? Ta bảo hai loại tài liệu, ngươi hãy ghi lại."
"Ngươi nói đi." Dương Nhất Phàm không ngạc nhiên nữa, vẻ mặt đầy hy vọng cẩn thận lắng nghe.
"Loại thứ nhất là Tam Trảo Hàn Oa Lân." Ngừng một chút, Bạch Dịch nói tiếp. "Loại thứ hai là Băng Tâm Nê Hầu Thảo."
Vừa nghe tới tên hai loại tài liệu, Dương Nhất Phàm kinh hãi, thốt lên. "Giá trị của hai loại tài liệu này quá xa xỉ, mỗi một loại đều cần máy trăm đê giai Linh thạch mới có thể mua được. Ngươi thực sự cần tới hai loại tài liệu này mới có thể khu trừ Quỷ vật trong cơ thể ta?"
Lắc lắc đầu, Bạch Dịch cười nói. "Dương Chấp sự nhớ sai rồi. Ta chỉ nói sẽ giúp ngươi áp chế Quỷ vật chứ không nói sẽ khu trừ triệt để nó cho ngươi. Chỉ dựa vào gần ngàn khối đê giai Linh thạch mà muốn đuổi nó đi, thế thì đầu Quỷ vật trăm năm này chẳng đáng giá một chút nào rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!