Dịch giả: archnguyen1984
Sau khi trở về chỗ ở của mình, vẻ mặt Bạch Dịch lạnh như sương.
Trước lúc đi tới tông môn, Phí Lão đã nói qua, Lũng Thiên Lý là người miệng nam mô, bụng bồ dao găm, là một nhân vật nguy hiểm trong Nhập Vân Cốc. Thật không nghĩ tên khẩu phật tâm xà này lại đánh sự chú ý lên người mình.
"Vừa vào ngoại môn đã rước lấy phiền toái. Xem ra Thương Vân Tông và cái tên nghịch đồ Ngô Trình đã nhiều năm chưa hỏi tới, chướng khí mù mịt."
Sau khi nói ra mấy câu lạnh lẽo, Bạch Dịch ngồi xếp bằng trên giường, ăn vào một viên Thông Mạch Đan, vận chuyển tâm pháp bắt đầu tu luyện. Hiện giờ hắn chỉ có cách gia tăng tốc độ tu luyện nếu không muốn bị người ta mặc tình chém giết.
Tên nghịch đồ Ngô Trình trong miệng Bạch Dịch vừa nói ra chính là Tổ sư khai tông của Thương Vân Tông, sớm đã ẩn tu nhiều năm, không màng thế sự.
Với tâm trí của Bạch Dịch sao còn không nhìn ra tâm tư của Lũng Thiên Lý. Chỉ là hiện giờ ngoài việc tu luyện để nâng cao tu vi ra, Bạch Dịch cũng không có biện pháp gì.
Đi tới gặp Thương Vân lão tổ, nói rằng mình là sư tôn của hắn sao?
Bạch Dịch chưa từng nghĩ tới chuyện này.
Đừng nói tới chuyện lão tổ Thương Vân Tông có tin hay không, chỉ cần tin tức Tiêu Dao Tiên Quân chưa chết lan ra, năm vị Tán tiên kẻ thù của hắn sẽ ngay lập tức có mặt. Dù là hắn hay Thương Vân Tông, chỉ trong một khoảnh khắc thôi là sẽ hóa thành bột mịn.
Kế hoạch hiện giờ của hắn là hiển lộ ra thiên phú tu luyện kinh người, mau chóng đạt tới Luyện khí hậu kỳ, tiến vào nội môn. Đến lúc đó, một tên Chấp sự ngoại môn, lá gan dù có lớn hơn nữa cũng không dám ở trong nội môn tùy ý làm bậy.
Bạch Dịch bắt đầu toàn lực tu luyện. Một khi dừng lại, hắn tin là chỉ trong vòng nửa tháng có thể đạt tới Luyện khí trung kỳ, hai ba tháng sau sẽ tiến tới hậu kỳ.
Ba ngày liên tiếp, Bạch Dịch không bước chân ra khỏi nhà. Theo quá trình khổ tu diễn ra, Linh khí trong cơ thể hắn dần lớn mạnh, gần lấp đầy nửa Tử Phủ. Lúc Linh khí lấp đầy một nửa Tử Phủ thì hắn sẽ đạt tới Luyện khí trung kỳ.
Bên trong nhà gỗ, tu vi Bạch Dịch gần tiếp cận Luyện khí trung kỳ, còn ở sâu trong Nhập Vân Cốc, sau khi nghe thủ hạ hồi báo tình hình, khuôn mặt của Lũng Thiên Lý càng trở nên lạnh lẽo.
Đuổi đám tâm phúc ra ngoài rồi, ánh mắt hắn chớp động, nói nhỏ. "Xuất thân thợ săn, là một tên học trò nghèo,… Ha ha, Bạch Dịch ơi Bạch Dịch, thân thế của người ta đã tra xét rõ ràng rồi. Nếu trên người ngươi không có bảo bối, sao có thể nhanh chóng tu luyện xuất ra Linh khí như thế? Sao có thể đánh bại mộc nhân khôi lỗi? Ngươi đã không biết điều, đừng trách bản Chấp sự ta lòng dạ độc ác!"
Vừa cười, Lũng Thiên Lý vừa đi ra ngoài chỗ ở. Trong đêm, lại thêm một sinh mệnh vô tội trong Nhập Vân Cốc tiêu tán.
Ba ngày sau khi Bạch Dịch rời khỏi mộc nhân thạch, cũng chính là ngày thứ bảy sau khi đoạt được đê giai Linh thạch từ trên người huynh đệ Cát thị, trong Nhập Vân Cốc truyền ra một tin tức làm cho người ta kinh ngạc.
Huynh đệ Cát thị, có một người đã bỏ mình vì thương thế quá nặng.
Tin tức này vừa xuất hiện, cả Nhập Vân Cốc nổi lên một hồi sóng gió. Rất nhiều đệ tử ngoại môn cùng bàn bạc mãi, kinh hãi mãi không dứt. Tâm điểm trong những cuộc bàn luận ấy chính là cái tên Bạch Dịch.
Các đệ tử ngoại môn đều biết, huynh đệ Cát thị dùng võ, đoạt lấy Linh thạch của người ta không thành, còn bị đoạt mất. Người đánh bại huynh đệ này chính là Bạch Dịch.
Trong Nhập Vân Cốc, đệ tử ngoại môn nếu dùng võ đánh nhau, chỉ cần không mất mạng thì ba đại Chấp sự sẽ không hỏi tới. Một khi xảy ra mất mạng là đã vi phạm vào giới luật của tông môn. Ai ra tay giết người sẽ phải dùng mạng đổi mạng.
Sau sáu ngày mới có người mất mạng chứ không chết ngay lúc đánh nhau nên có thể giải quyết theo hai cách.
Một là đền mạng, lập tức xử tử. Hai là chịu hình phạt nặng nhưng không ảnh hưởng tới tính mạng. Lựa chọn thẩm phán thế nào đều do Chấp sự ngoại môn quyết.
Nói trắng ra, việc của Bạch Dịch và huynh đệ Cát thị là do ba đại Chấp sự của Nhập Vân Cốc định đoạt.
Sau khi nghe Khương Đại Xuyên hấp tấp chạy tới kể rõ sự tình, trong mắt Bạch Dịch liền hiện lên sát cơ.
Hắn xuất thủ, lực đạo đã được tính toán chuẩn xác. Đừng nhìn huynh đệ Cát thị không chịu nổi, toàn thân thấm máu nhưng tất cả chỉ là ngoại thương, tuyệt đối không thể ảnh hưởng tới tính mạng. Chỉ cần tĩnh dưỡng một năm, nửa năm là có thể khỏi hẳn. Đằng này chỉ sau vài ngày lại chết, nhất định là có người động tay động chân.
Lũng Thiên Lý!
Không cần suy nghĩ nhiều, Bạch Dịch đã kết luận việc là do người này làm ra. Một trong huynh đệ Cát thị mất mạng, chắc chắn là do đa dính phải độc thủ của Lũng Thiên Lý.
Để tìm được bí mật của mình, Lũng Thiên Lý không ngại ám sát đệ tử vô tội. Tâm địa độc ác ấy có thể so với rắn rết!
Gặp tên Chấp sự ngoại môn độc ác như thế, tất nhiên Bạch Dịch sẽ sinh ra sát cơ. Đối phương đã ở cùng chỗ với Tiêu Dao Tiên Quân hắn thì hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!