Loại pháp như Phong Lôi trảm này phải dựa vào Phong Lôi Kiếm Trận mới có thể phát huy ra uy năng lớn nhất.
Giờ Bạch Dịch chỉ có một thanh Pháp bảo trung cấp, không thể tạo ra Phong Lôi trảm với uy lực lớn nhất.
Nhưng dù vậy, uy lực một nhát chém của nó cũng khiến lòng người chấn nhiếp.
Ba mươi sáu chuôi Tử Đằng Kiếm đã bị hòa thành một thể, nếu Bạch Dịch có đủ ba mươi sáu chuôi kiếm Pháp bảo trung cấp để bày kiếm trận thì chỉ cần một nhát Phong Lôi trảm, dù cho Vương Thương có lực lượng Kim Đan trung kỳ cũng phải nuốt hận dưới thân kiếm.
Tuy nói hiện giờ không có kiếm trận nhưng Bạch Dịch cũng không chém ra một nhát Phong Lôi trảm thôi đâu, mà hắn chém tận chín nhát liên tiếp!
Kim mang trên Giả Đan giúp linh lực tăng lên, để Bạch Dịch có thể sử dụng linh lực nhiều gấp đôi tu sĩ bình thường.
Sở dĩ trước đó hắn dùng lực lượng cơ thể đánh chết Lưu Song chính là muốn bảo toàn Linh lực để đánh trận cuối cùng này.
Chín đạo kiếm quang tạo thành một chuỗi hư ảnh lao tới, cốt châm của Vương Thương đứng đầu chịu trận, ấy vậy mà có thể đỡ được tám nhát chém.
Nhưng rồi khi nhát thứ chín của Phong Lôi trảm kích chạm tới, cốt châm xấp xỉ trình độ Pháp bảo trung cấp phát ra tiếng vỡ nho nhỏ, bắn ngược về.
Vương Thương tận mắt thấy Triệu Hắc Hổ bị chính Pháp bảo Cự Phủ của gã nện cho nát bét, giờ vừa thấy cốt châm bay tới, y không dám đỡ mà xoay chuyển thú thân tránh đi.
Ngay sau đó, Pháp bảo cốt châm của gã lao thẳng tới một góc rừng rậm cạnh đầm lầy.
Một tiếng vang trầm đục vang lên, vô số cây đại thụ sập xuống.
Thoáng kinh ngạc, Vương Thương quay đầu nhìn Pháp bảo càng bay càng xa, trong lòng lần nữa xuất hiện ý nghĩ trốn chạy.
Y đã lường trước đối thủ của mình rất mạnh, nhưng không ngờ Bạch Dịch đã mạnh tới mức này.
Nếu vừa rồi y cứ thế đỡ lấy Pháp bảo, khả năng sẽ bị lực phản chấn của nó đập cho trọng thương cũng nên.
Pháp bảo cốt châm đã bay khỏi phạm vi linh lực của Vương Thương có thể điều khiển, sau đó dần mất liên hệ.
Hai tay kết ấn, trước người Vương Thương xuất hiện ánh lửa chớp động.
Y đã nghĩ xong rồi, y muốn tạo một Đạo pháp hệ Hỏa làm màn chắn để có thể thuận lợi chạy trốn.
Nếu giờ không đi, dù y có thú thân chẳng khác nào quái vậy cũng nhất định không phải đối thủ của Bạch Dịch.
Lúc Vương Thương chuẩn bị thi triển Đạo pháp Hỏa hệ thì ngay bên kia, đạo quyết trong tay Bạch Dịch đã hoàn tất.
Hắn gầm nhẹ một tiếng: "Hỏa đạo, Viêm Vũ!"
Rầm rầm!
Chẳng biết từ lúc nào mưa máu giăng khắp trời dần đổi màu.
Mưa lửa đầy trời như thể đám cháy mạnh nào đó bốc hơi lên, dần hòa tan sương máu xung quanh.
Lúc này thay vì trời đổ mưa máu, ấy thế lại là mưa lửa đang rơi!
Đạo pháp hệ Hỏa trung cấp được thi triển, gần như mật độ có thể bao phủ cả đầm lầy.
Dưới cơn mưa lửa này, bất kể sinh linh nào cũng phải lộ ra, ngay cả độn pháp cũng không thi triển được.
Bạch Dịch không hề có ý định tha cho Vương Thương.
Tiểu Thất Sát đã bị hắn giết bốn, ba người lại cũng phải táng thân nơi Hóa Cảnh.
Bạch Dịch muốn dùng tính mạng của Tiểu Thất Sát làm bảy nén hương tế lễ cho Đồng Linh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!