Vương Thương còn sót lại đang bị nhốt chính giữa màn khói độc của Tử Đằng Kiếm.
Sau khi đánh chết Lưu Song, Bạch Dịch đầy thâm ý nhìn về phía đám khói độc kia, trong khi đó Linh thức cẩn thận cảm giác khí tức thay đổi trong đó.
"Bạch Dịch, ngươi rất đặc biệt."
Trong màn khói độc truyền ra giọng nói trầm thấp của Vương Thương: "Giết người cùng giai cứ như lấy đồ trong túi, năng lực của ngươi thật khiến người khác kinh sợ.
Nhưng dừng ở đây được rồi, ta chưa muốn đánh tới cá chết lưới rách với ngươi.
Thu lại khói độc của ngươi, người Thất Sát môn tùy ngươi chém giết."
Nhìn như Vương Thương đang xin tha nhưng ngữ điệu không có nửa phần cầu khẩn.
Cảm giác thấy trong màn khói độc liên tục có Linh lực chấn động ngày một tăng, lông mày Bạch Dịch khẽ động.
Hắn trầm ngâm không nói, sau một lúc lâu mới cất lời hiểu rõ: "Xem ra cổ trùng trong người ngươi khác với đám còn lại, ta rất muốn biết Bạch Cốt Điện sau lưng Thất Sát môn các ngươi là tồn tại thế nào.
Ngươi nói qua một chút, biết đâu ta tha chết cho ngươi."
Người trong khói độc im lặng, nhưng khí tức bắt đầu bạo ngược.
"Ngươi biết nhiều nhỉ, không sợ biết càng nhiều thì càng nhanh chết sao?" Tiếng Vương Thương truyền tới, chẳng qua lần này giọng nói hơi khàn.
"Cổ trùng ở Thương Vân tông tới từ Thất Sát môn và Bạch Cốt Điện đúng không? Ta nghĩ thứ mình biết rõ chỉ có cái này mà thôi." Ánh mắt Bạch Dịch lạnh băng, nâng giọng quát: "Đúng hay không?"
"Ngươi nói hạo kiếp Thương Vân tông à?"
Giọng Vương Thương khàn khàn vang lên: "Chính xác là vậy đấy, cổ trùng trong hạo kiếp Thương Vân do Thất Sát môn chúng ta bố trí.
Nhưng ngươi yên tâm, rất nhanh thôi Thương Vân tông sẽ biến mất, vì toàn bộ Thanh châu đều phải là thiên hạ của chúng ta!"
"Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Bạch Dịch, ngươi không hề ngu muội, sao vẫn muốn ở lại Thương Vân tông vậy? Tới Thất Sát môn ta chẳng phải tốt hơn sao? Ngươi sẽ không thể ngờ được chỗ tốt của cổ trùng.
Nếu ngươi biết được cảm giác cường đại bậc này, ngươi sẽ thấy như đi trên mây, toàn thiên hạ đều giữ trong tay!"
"Quả nhiên hạo kiếp Thương Vân là do Thất Sát môn động tay động chân." Bạch Dịch ngẩng đầu lên, không để ý lời mời gọi của Vương Thương.
Hắn nhìn mưa máu bay tán loạn trong bầu trời xám xịt.
Gương mặt nhỏ tuổi của Đồng Linh như đang mỉm cười giữa không trung.
"Tiểu Linh nhi, đã tìm thấy kẻ thù của ngươi…"
Khe khẽ cất lời, trong đôi mắt trầm lặng của Bạch Dịch hiện lên tia huyết sắc.
Hai năm trước, cảnh tượng Đồng Linh chết thảm cạnh Quan Vân Đài lần nữa hiện lên, lời hứa hắn nói cũng vang bên tai.
"Yên tâm, tiểu Linh nhi…"
"Kẻ thù này, Dịch ca ca sẽ báo thù thay muội…"
"Bất kể hung thủ là ai…"
"Ta sẽ khiến bọn họ hồn phi phác tán, trọn đời… không được siêu sinh!"
Độ tàn nhẫn của Thập Tam Niên Cổ khiến cơn giận của Bạch Dịch dần tăng.
Hắn phất tay, trong màn khói độc do Tử Đằng Kiếm hóa thành truyền tới tiếng sét.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!