"Bạch Dịch!"
Thấy có người bước ra từ sau lưng Mục Thập Tam, Vương Giáp lập tức nhận ra ngay, sau đó gã gào lên hung tợn: "Chính hắn giết chết Hàn Dung!"
Vương Thương và hai tu sĩ Kim Đan khác nghe thấy đối phương là kẻ thù đã giết Hàn Dung, tức thì cơn giận tăng lên.
Rồi rất nhanh, Vương Thương phát hiện thiếu niên đối diện đầm lầy cũng có khí tức trình độ Kim Đan dao động.
"Kim Đan?" Bên cạnh Vương Thương, một tu sĩ Kim Đan tên Lưu Song nói.
Gã cũng là một trong tiểu Thất Sát, là người hành xử vô cùng cẩn thận.
"Kim Đan thì sao, một tên Kim Đan có thể giết được ba người Kim Đan chúng ta hay sao.
Nếu là người Thương Vân tông thì chuẩn bị táng thân ở đây đi."
Một tu sĩ Kim Đan tên Triệu Hắc Hổ đĩnh đạc nói.
Gã là kẻ liều lĩnh nhất trong đám tiểu Thất Sát, lúc tại Trúc Cơ đã không coi ai ra gì, giờ Kim Đan đại thành sao còn để ý một đệ tử Thương Vân trình độ Kim Đan.
"Ta nhận ra ngươi, tên Bạch Dịch đúng không?"
Vẻ giận giữ trên mặt Vương Thương lắng xuống, gã hào hứng hỏi.
Trong Thất Sát Môn, gã được mệnh danh là cánh tay của tiểu Thất Sát, rất được Tông chủ Thất Sát coi trọng, hơn nữa vô cùng gian manh lão luyện.
"Lúc tam tông luận võ có thấy ngươi dùng Khôi Lỗi lên đài, tiếc khi đó không gặp ngươi ra tay, không ngờ cũng là một vị kỳ tài.
Ngươi có thể tiến giai Kim Đan trong Hóa Cảnh, xem ra không phải dạng người vô dụng."
Vương Thương cười hắc hắc, nói: "Lấy một địch ba, chắc chắn ngươi không có phần thắng.
Ta là người có lòng yêu tài, không bằng ngươi rời khỏi Thương Vân gia nhập Thất Sát môn ta đi.
Ta đảm bảo ngươi có thể đi ngang Thất Sát môn, tất cả đệ tử Thất Sát đều nghe ngươi hiệu lệnh."
Từ bộ dáng ăn to nói lớn của Vương Thương có thể thấy gã có địa vị không thấp ở tông môn, lúc còn ở Trúc Cơ đã có địa vị ngang vài Trưởng lão Kim Đan trong Thất Sát môn, giờ đã tới cảnh giới Kim Đan, có thể nói Vương Thương là người đứng đầu trong đám cường giả Kim Đan ở Thất Sát môn.
Đừng nhìn gã vừa đột phá Kim Đan, cái gã ỷ vào là thân phận đệ tử thân truyền của Tông chủ Thất Sát môn.
Nghe thấy lời này của Vương Thương, sắc mặt Lưu Song và Triệu Hắc Hổ khẽ đổi.
Vương Giáp nhảy ra cướp lời: "Hắn đã giết Hàn Dung, hắn là tử địch của tiểu Thất Sát chúng ta.
Để hắn gia nhập Thất Sát môn ư? Trừ khi hắn tự chặt hai tay hai chân ta mới nhận đồng môn này!"
Vương Giáp hận Bạch Dịch thấu xương.
Gã ước gì bọn Vương Thương giết quách Bạch Dịch đi, vì trừ Bạch Dịch, không ai biết gã đẩy Hàn Dung chết thay mới thoát mạng được.
Một khi để người ta biết Vương Giáp hèn hạ như thế, thanh danh của gã coi như bỏ đi.
Lôi kéo kẻ mạng ở môn phái khác là việc quen tay dễ làm với Vương Thương, chỉ cần đưa đủ lợi ích, rất hiếm Tu Chân giả có thể nhịn được hấp dẫn.
Về phần giết Hàn Dung, dù sao người đã chết rồi trong mắt Vương Thương Hàn Dung đã hết giá trị.
Kéo về được một tu sĩ Kim Đan mới là thu hoạch của Thất Sát môn.
Không để tâm tới Vương Giáp la làng, Vương Thương từ tốn nói: "Bạch Dịch, ngươi suy nghĩ chút đi, chỉ có Thất Sát môn chúng ta mới là cường giả chân chính ở Đại Phổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!