Dịch giả: Mã Phương Linh
Sau khi tìm ra được tân đệ tử có linh căn, mập đạo nhân có vẻ hết sức cao hứng và quay ra tiếp tục kiểm tra.
Không lâu sau lại tìm thêm được đệ tử nữa có tam hệ linh căn, mập đạo nhân bắt đầu cười lớn và nói: "Trong năm mươi đệ tử mà tìm ra được hai người có linh căn, thật là hiếm thấy, nếu như có thêm vài người nữa thì các lão gia hỏa trong tông đã không cần hàng năm phải có một lần tranh đồ (tranh giành đồ đệ) đại chiến rồi."
Nghe thấy việc trong người có linh căn lại có thể dẫn đến việc tranh giành giữa các trưởng lão trong Thương Vân tông, các đệ tử liền thay đổi sắc mặt, những người đã được nghiệm qua mà không có linh căn lại thêm hận bản thân không thể đầu thai gửi hồn vào một người có linh căn.
Ngưng cười, mập đạo nhân đưa mắt liếc nhìn Bạch Dịch, trong nháy mắt có một luồng linh thức tản ra bao phủ hoàn toàn đối phương.
Cảm nhận được một luồng linh thức khổng lồ kéo tới, Bạch Dịch có chút động tâm bèn lấy Ẩn Linh Quyết che đậy hoàn toàn Linh lực mỏng manh trong cơ thể, trên mặt cố ý biểu hiện thần thái kinh ngạc.
Đối diện với vị trưởng lão mập cao hơn mình hai bậc chân tu đại cảnh giới, tu vi đạt tới cảnh giới Kim Đan và nguồn sóng linh lực mà lão truyền tới, Bạch Dịch cũng không dám bất cẩn, nên hắn mới ngụy trang bản thân thành một thiếu niên người phàm trần, không để một chút kẽ hở nào, dựa vào dị thuật Ẩn Linh Quyết miễn cưỡng lừa gạt sự kiểm tra linh thức của tu sĩ Kim Đan.
Mập đạo nhân kiểm tra một hồi, gương mặt lộ vẻ thất vọng, không để ý đến Bạch Dịch nữa bèn chuyển qua thiếu nữ đứng bên cạnh Bạch Dịch, Bạch Ngọc.
Trong cơ thể không có linh căn, Bạch Dịch cũng không cảm thấy bất ngờ hay thất vọng.
Cơ thể có linh căn có thể xem như một loại thể chất rất hiếm, rất ít người vừa sinh ra đã có. Người có linh căn có thể tu luyện loại pháp thuật cùng hệ với linh căn. So với cơ thể không có linh căn thì nhanh hơn rất nhiều, đây có thể xem như môt dạng thiên tư. (tư chất thiên phú).
Có điều đối với Bạch Dịch mà nói thiên tư này không thể dùng được, hắn có kinh nghiệm tu luyện vạn năm thì còn cần gì linh căn trong cơ thể, hơn nữa chỉ cần tu vi đạt đến mức độ nhất định, Bạch Dịch có rất nhiều phương thức có thể đem bản thể chuyển hóa thành linh căn, trở thành hậu thiên linh căn, hơn nữa còn là ngũ hành thiên thể của toàn bộ ngũ hành linh căn.
Nhớ về một vài thủ đoạn chuyển hóa linh căn, Bạch Dịch càng không muốn nghĩ nữa, hắn ngẩn người ra liếc nhìn mập đạo nhân, thấy gương mặt mập đạo nhân lộ ra vẻ kinh ngạc mừng rỡ, cằm ba ngấn khẽ rung lên, ánh mắt trợn trừng, giống như vừa phát hiện ra báu vật.
Thuận theo ánh mắt của đối phương, Bạch Dịch phát hiện ra mập đạo nhân đang nhìn chằm chằm vào Bạch Ngọc.
"Thủy mộc…. song hệ linh căn."
Mập đạo nhân cúi đầu xuống và khó có thể tin được, sau đó cười lớn rồi nói: "Lần này được lời rồi, trong các tân đệ tử năm nay lại phát hiện ra được song hệ linh căn, ha ha."
Lời nói của mập đạo nhân khiên Bạch Dịch cả kinh, muội muội của hắn chẳng những có linh căn trong cơ thể mà còn là song hệ linh căn hiếm có.
Tu vi của Bạch Dịch không đủ để sử dụng linh thức, hắn còn không thể nhận biết được nội thể của Bạch Ngọc, không thể ngờ được thiên tư của muội muội còn cao hơn ca ca hắn gấp trăm lần.
Biết được bản thân mình có linh căn, Bạch Ngọc kinh ngạc không biết nên làm như thế nào, chớp chớp mắt và nấp sau lưng Bạch Dịch như thể không muốn rời xa ca ca mình vào trong nội môn.
"Song hệ linh căn, chỉ đứng sau đơn hệ linh căn và rất hiếm thấy, nha đầu qua đây, đợi đến khi vào trong nội môn, ngươi có thể trở thành tiêu điểm khiến bọn họ một phen tranh đoạt, đến lúc đó để xem ngươi được chưởng lão nào vừa mắt lựa chọn."
Nói rồi mập đạo nhân vẫy vẫy tay về phía Bạch Ngọc, nhưng tiểu nữ này vẫn không chịu nhúc nhích, vẫn trốn sau lưng thiếu niên kia.
"Ngọc Nhi, đi đi, đừng tốn thời gian nữa, ca ca sẽ tự mình vào trong nội môn, muội chỉ cần an tâm tu luyện là được rồi."
Bạch Dịch ôn nhu nhìn muội muội rồi thấp giọng nói, hắn không hề lo lắng việc muội muội một mình vào nội môn bởi vì ở tu chân giới, phàm là cơ thể có linh căn đều sẽ nhận được sự coi trọng của tông môn, Bạch Ngọc lại có song hệ linh căn, thì đương nhiên sự đãi ngộ sẽ không hề nhỏ, phải biết rằng trong tông môn giới tu chân, tất cả các tân đệ tử có linh căn trong cơ thể đều là đối tượng khiến các trưởng lão phải tranh giành để thu làm đệ tử.
Nghe ca ca ăn ủi, Bạch Ngọc mới chu miệng lên, bất đắc dĩ hướng về phía mập đạo nhân, vừa mới đi được vài bước, bên cạnh Bạch Ngọc bỗng hiện lên một chuỗi những ngọn lửa to bằng nắm đấm, giống như quỷ hỏa đang bao quanh lấy nàng.
Dị tượng (hiện tượng kỳ lạ) nổi lên khiến các tân đệ tử bốn phía xung quanh nhất thời kinh sợ, trong nháy mắt, sắc mặt Bạch Dịch trở nên lạnh lẽo nhưng hắn cũng không hề làm bừa.
Nơi này là ngoại môn của Thương Vân tông, hơn nữa phía trước còn có vị trưởng lão cảnh giới Kim Đan, tất nhiên sẽ không thể xuất hiện thứ tà ma gì.
"Hừ."
Mập đạo nhân vừa nhìn thấy ngọn lửa xuất hiện, đầu tiên là ngẩn người ra sau đó hừ lạnh một tiếng: "Đan trưởng lão bế quan đã nhiều ngày, không ngờ hôm nay lại đích thân tới, những tân đệ tử này còn chưa gia nhập tông môn, lẽ nào ngài đã muốn cướp đoạt trước."
Bạch Ngọc còn chưa kịp thốt lên kinh ngạc thì đã thấy những ngọn lửa xung quanh mình biến mất, hơn nữa bên cạnh nàng còn xuất hiện một ông lão lưng gù quỷ mị, mặt mũi nhăn nheo, thân hình như xương khô.
"Vừa mới chuẩn bị ra ngoài hái thuốc, vừa vặn gặp được tiểu nữ này, xem ra sớm đã được định đoạt là có duyên phận thầy trò."
Giọng nói của lão lưng gù khàn khàn, đứng chắn phía trước Bạch Ngọc, lạnh nhạt nói với mập đạo nhân: "Phương Hà, lão phu đã nhiều năm không nhận đồ đệ rồi, đệ tử cuối cùng này, hôm nay Tào Cửu Tiền ta nhất định phải thu nạp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!