Dịch giả: Tiếu Tiếu
Tin tức về "tiên gia đại khảo" [1] khiến cho Bạch Ngọc hết sức tò mò. Lúc làm việc, ngẫu nhiên nàng biết được địa điểm diễn ra cuộc thi là ở thành Thanh Thuỷ cách đây hơn trăm dặm. Những người nghèo khổ như Bạch gia cơ bản sẽ không tới tham gia.
Chưa nói đường xá xa xôi, cần phải thuê xe ngựa, cho dù đến được thành Thanh Thủy thì những người nghèo cũng không có tiền thuê trọ.
- Ca, hay là chúng ta tham gia thi Hương?
Bạch Ngọc cân nhắc giữa việc thành tiên và làm cử nhân, lo lắng nói:
- Người phàm mấy ai có thể trở thành tiên? Số chúng ta cũng không tốt như vậy. Tiểu vương gia có tiên nhân chỉ dẫn đã lâu mà cong không đỗ, huống chi là dân chúng nghèo khổ.
Thứ Bạch Ngọc chờ mong là ca ca mình có thể thi đỗ cử nhân, tương lai làm một vị quan nho nhỏ, vậy là huynh muội hai người không phải lo cơm áo, không bị người bắt nạt nữa.
Bạch Ngọc tin tưởng ca ca một cách mù quáng. Nàng luôn cho rằng sau này ca ca nhất định có thể trở thành một nhân vật lớn, mà tiêu chuẩn của nhân vật lớn chính là một vị quan to như Huyện lão gia. Nhân vật chỉ có trong truyền thuyết như tiên gia đã không tồn tại trong suy nghĩ của nàng từ lâu rồi.
Cô bé cũng không biết, ca ca của nàng không phải nhân vật lớn mà là một nhân vật rất rất lớn, một "Nhân giới đỉnh phong" [2] mà tất cả cường giả trong thiên hạ đều phải kính ngưỡng!
Nhìn bộ dáng lo lắng của muội muội, Bạch Dịch nhẹ nhàng cười:
- Nha đầu ngốc, nếu ta vượt qua được "Tiên gia đại khảo", vậy thì muội chính là muội muội của một người tu chân rồi. Giống như lão Phí vậy, là người mà ngay cả Cảnh vương cũng phải nhường ba phần. Mạnh hơn cử nhân nhiều!
Thấy Bạch Ngọc vẫn chu cái miệng nhỏ như trước, có chút không đồng ý, bất đắc dĩ hắn lại phải trấn an:
- Ngọc nhi yên tâm, ta đã từng nghiên cứu qua một bộ bí kíp cổ xưa, bên trong có rất nhiều cảm ngộ về trời đất, mong là sẽ có tác dụng trong kỳ "Tiên gia đại khảo" này. Cho dù là bỏ lỡ thi Hương, năm sau chúng ta còn có thể thi lại mà, phải không?
- Ca nói lời phải giữ lời đó! Năm nay bỏ qua kỳ thi Hương, năm sau nhất định không thể bỏ qua nữa!
Bạch Ngọc thấy tâm ý ca ca đã quyết, đành phải đáp ứng, không lâu sau, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lại nở một nụ cười, nói:
- Ca ca của Ngọc nhi là đệ nhất thiên hạ, nhất định có thể thi đỗ "Tiên gia đại khảo", trở thành người tu chân bay cao lội sâu, đến lúc đó ca phải đưa muội bay lên mây đó nha!
Cô bé tuổi còn nhỏ, bị ước mơ của mình chi phối, tưởng tượng cảnh ngao du giữa trời đất, lập tức khoa tay múa chân giả như đang bay.
Bỗng nhiên, Bạch Ngọc cả kinh kêu lên:
- A, muội phải đi làm đây! Vừa rồi nghe thấy trong ngõ ồn ào nên mới vội vã trở về. Nhà thím Trương còn vài tấm áo choàng chưa vá xong.
Nói xong cô vội vàng mở cửa định chạy đi, lại bị Bạch Dịch kéo lại.
- Ngọc nhi, từ hôm nay trở đi, muội không cần đi làm nữa.
Bạch Dịch ngăn cản muội muội mình.
- Không làm sao được?
Bạch Ngọc khó hiểu nói:
- Còn hai tháng nữa mới đến "Tiên gia đại khảo", muội phải kiếm chút tiền để đi đường mới được. Hơn nữa túi gạo trong nhà cũng đã chạm đáy rồi!
Nhìn muội muội tuổi còn nhỏ đã phải bôn ba bốn phía kiếm tiền, Bạch Dịch rất cảm động. Khẽ vuốt ve mái tóc cô, nhẹ nhàng nói:
- Nếu mắt ta đã khỏi, vậy thì tất nhiên sẽ không để cho Ngọc nhi chịu khổ. Về phần ngân lượng, lập tức sẽ có người đưa tới ngay thôi.
- Có người đưa tiền cho chúng ta?
Mắt Bạch Ngọc tròn xoe, vẻ mặt không thể nào tin được.
Còn không đợi nàng hỏi thêm, bên ngoài viện đã có hai vị khách tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!