"Thôi, bỏ qua chuyện nhà người ta đi. Nhanh làm việc thôi." – Liễu Vân Sương chặn ngang, đổi chủ đề. "Rau nhà mình đã lớn gần hết rồi, phiên chợ lớn ở trấn Thanh Dương sắp tới, phải tranh thủ chuẩn bị mang đi bán. Cũng chỉ còn hai ngày nữa thôi."
Nghe nhắc đến chuyện rau, mọi người lập tức phấn chấn hẳn. Dưa chuột đã ra quả, rau xanh mơn mởn, chỉ chờ chở ra chợ là có tiền ngay. Lần này, cô còn muốn cho Liễu Vũ Yên tận mắt chứng kiến, trồng rau có thật sự kiếm ra tiền không.
Dù Vũ Yên và Lãnh Kiến Quốc đã quyết định ở lại, nhưng đối với việc trả công vẫn còn ấm ức. Một là nghĩ người một nhà mà đòi tiền thì khách sáo quá. Hai là hoài nghi chuyện bán rau không lời lãi. Nhưng chưa tận mắt thì vẫn còn nghi ngờ, nên phiên chợ này, nhất định phải để họ mở mắt.
Công việc gần đây cũng nhàn hơn, bởi không còn phải gánh nước tưới ruộng. Cái giếng lớn mà Kiều Dịch Khất cho đào đúng là quý như vàng. Bên trên có nắp đá đậy, xung quanh còn khóa, chẳng lo ai lén bỏ thuốc độc. Nỗi lo năm ngoái vì trò quái đản của Hứa Tri Vi, giờ mới vơi bớt phần nào.
Giếng còn được dựng mái tranh che nắng, xung quanh mát rượi, mỗi lần Liễu Vân Sương mang nước Linh tuyền đến cũng thấy tiện vô cùng. Từ giếng, bốn con mương đào ra bốn hướng, sau lại phân thành tám nhánh, nước chảy rào rào, chỉ trong một ngày là tưới được cả cánh đồng.
Công việc giờ chỉ còn canh nước tràn, chặn hay đổi hướng một chút là xong. Nhẹ nhàng, gọn gàng, tiết kiệm biết bao công sức.
Mộng Vân Thường
Trong ruộng còn mọc đầy rau sam, chẳng ai buồn nhổ, không hiểu sao năm nay lại nhiều đến thế.
Vẫn là Hứa Tri Tình khăng khăng muốn đem rau ra chợ bán. Cái chuyện kiếm tiền hồi năm ngoái đã in sâu vào lòng cô bé.
Liễu Vân Sương nghe xong cũng thấy hợp tình hợp lý. Dù rau dại chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng nhờ được Linh tuyền tưới tắm, lá xanh non mướt, mập mạp hơn rau thường gấp mấy lần. Loại rau này chẳng tốn công tốn của, chỉ cần hái đem bán thôi, mà gốc vẫn còn để mọc tiếp. Đúng là một nguồn lợi từ trên trời rơi xuống.
Vừa nghe tin sắp sửa mang rau ra chợ bán, cả nhà ai cũng phấn khởi. Bao nhiêu ngày vất vả rốt cuộc cũng đến lúc thu hoạch. Người làm công thì càng mong mỏi, vì chỉ khi Vân Sương kiếm được tiền, họ mới có việc làm và tiền công để mang về. Vậy nên, so với chủ, bọn họ còn mong rau bán được giá tốt hơn gấp mấy lần.
Ngôi nhà mới bên kia cũng sắp xong rồi. Nhân lúc mọi người bận rộn, Kiều Dịch Khất bước lại gần, đứng sát bên Vân Sương, ánh mắt đầy suy tư.
"Sao vậy?" Cô nghiêng đầu nhìn anh.
"Không có gì." Anh khẽ cười, giọng trầm ấm. "Anh chỉ muốn báo cho em biết một tiếng, bên trong nhà đã trang trí xong rồi. Em nghĩ có nên tính toán sắm thêm ít đồ đạc không? Hay là ngày mai ta lên huyện, thậm chí vào thành phố, mua thêm đồ điện?"
"Nhanh vậy sao? Em phải đi xem mới tin được." Vân Sương kinh ngạc, vui mừng nhưng vẫn ngờ vực. Trời biết Kiều Dịch Khất đã thúc giục người ta kiểu gì mà có thể xây cất, hoàn thiện nhanh như vậy. Nếu không phải tiền trả sòng phẳng, chắc chẳng ai chịu liều mạng làm ngày làm đêm.
"Anh rể, chúng em cũng muốn đi xem!" Liễu Phi Tuyết nhanh nhảu lên tiếng.
Đám người xung quanh lập tức nhao nhao. Xây nhà xong vốn là chuyện lớn, ở nông thôn càng thêm náo nhiệt. Ai nấy đều muốn chen đi xem tận mắt. Ngay cả Lý Nguyệt Lan và Đỗ Nhược Hồng cũng không giấu nổi sự háo hức, cứ rì rầm bàn tán.
Nụ cười của Kiều Dịch Khất dịu dàng như gió xuân, tâm trạng anh hôm nay rõ ràng rất tốt. Vân Sương thấy vậy cũng chẳng từ chối, lập tức gọi mọi người cùng đi xem.
Căn nhà mới hiện ra trước mắt, to lớn gấp đôi nhà thường. Sáu gian nhà chính nối liền nhau, ở giữa là phòng khách rộng rãi, hai bên là hai phòng ngủ. Ngoài ra, hai dãy phòng phụ ở phía Đông và Tây cũng đã xây xong, mỗi bên có cửa riêng, chẳng thông ra phòng khách.
Phía Đông ba gian nhỏ: một phòng tắm, hai phòng chứa đồ. Phía Tây thì làm bếp và kho lương thực. Nếu sau này gia đình đông thêm, hoàn toàn có thể cải tạo thành phòng ngủ.
Sân nhà không xây sát mép đất mà chừa lại khoảng rộng, sau này còn chỗ để cơi nới. Ban đầu thiết kế đến năm gian phụ, nhưng Vân Sương thấy quá nhiều, cuối cùng chỉ giữ sáu phòng ngủ. Thế đã đủ rộng rãi.
Cửa nhà đều lắp kính, sáng sủa, sạch sẽ. Sàn lát gạch trắng tinh, không phải loại gạch hoa văn xanh ngọc đang thịnh hành ngoài chợ. Cô cố tình chọn gạch trơn, nhìn vừa hiện đại vừa tinh tươm.
Trần nhà làm bằng thạch cao, tường quét sơn trắng, dọn dẹp sạch sẽ nên nhìn vào thấy sáng choang, thoáng đãng.
"Trời ơi, đẹp quá!" Lý Nguyệt Lan bật thốt, ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa chua xót. "Xây căn nhà này chắc tốn không ít tiền nhỉ? Quả nhiên, có tiền thì ở đâu cũng khác người ta cả…"
Câu nói ấy như mũi kim đ.â. m thẳng vào lòng mấy người, ai nấy đều im lặng vài giây. Kiều Dịch Khất chỉ mỉm cười, không đáp. Trong khi cả thôn đều sống na ná nhau, anh chẳng muốn khoe khoang cái gì gọi là giàu có.
"Chị cả, sau này em có thể có riêng một phòng không?" Liễu Phi Tuyết nhảy cẫng lên, hai mắt lấp lánh như sao.
"Được chứ." Vân Sương mỉm cười, "em muốn ở phòng nào thì chọn."
"Thật sao? Tuyệt quá!" Cô như một đứa trẻ được quà, chạy đi khắp nơi, hết sờ tường lại ngó cửa, muốn xem phòng nào hợp với mình nhất.
"Vân Sương," Kiều Dịch Khất khẽ nói, giọng anh đầy tính toán, "em xem nên mua đồ đạc thế nào? Tự đóng hay mua sẵn?"
Cô chậm rãi gật đầu, suy nghĩ rất kỹ. "Đóng đồ thì bền chắc, nhưng mất nhiều thời gian. Mua sẵn thì có nhiều kiểu dáng, chọn nhanh gọn hơn. Hay là thế này đi: mai chúng ta vào huyện, hoặc lên thẳng thành phố. Sofa, bàn trà có thể mua luôn. Giường, nếu tìm được loại hợp thì cũng mua. Còn tủ quần áo thì nhờ bác Đổng thợ mộc đóng theo kích thước. Anh nghĩ sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!