Chương 7: (Vô Đề)

"Thật sự không bị ai bắt nạt chứ?" Sở Ngọc vẫn không tin.

Sở Hương Tuyết cam đoan lần nữa: "Thật sự không có mà, em cũng không có mơ mộng hão huyền đâu, những gì em vừa nói đều là thật."

Đôi lông mày của Sở Ngọc lại càng nhíu chặt hơn: "Phương Tri Phàm đâu? Em bảo thằng nhóc đó nghe máy đi."

Đây rõ ràng là vẫn chưa tin lời cô, Sở Hương Tuyết vốn dĩ tính tình hiền lành nhưng khoảnh khắc này chỉ hận không thể theo đường dây điện thoại xuyên đến bên cạnh anh trai để đá cho anh một cái thật đau: "Anh ấy không có ở đây! Em đi một mình."

"Thằng nhóc họ Phương đó quả nhiên không đáng tin," Sở Ngọc cằn nhằn em gái: "Anh đã dặn em thế nào rồi? Chẳng phải bảo em đừng có đi đâu một mình sao?"

Anh đi lính từ sớm, đối với vị hôn phu mà cha mẹ vội vàng định ra cho em gái thì không hiểu rõ lắm. Thuở nhỏ có gặp qua một hai lần nhưng hai người chênh nhau mấy tuổi nên không chơi chung được, sau khi đính hôn cũng chỉ mới gặp một lần.

Thành thực mà nói, khác với thiện cảm tràn trề của cha mẹ, anh có cảm giác rất bình thường về Phương Tri Phàm, luôn thấy anh ta tâm tư quá nặng, người quá giả tạo. Cho dù anh ta luôn mỉm cười, phong thái nho nhã, trông cực kỳ... ôn hòa vô hại.

Tất nhiên có tâm cơ không đồng nghĩa với việc nhân phẩm tồi tệ. Nhưng kinh nghiệm trải qua vô số nhiệm vụ nguy hiểm, nhiều lần cận kề cửa tử không phải là giả, Sở Ngọc tin vào phán đoán của mình: Phương Tri Phàm e là mưu cầu không nhỏ.

Dù không phải vậy, anh cũng không dám lấy em gái ra để đánh cược với nhân tính.

Thế nên Sở Ngọc đã sớm dự tính sau khi điều chuyển về Chiến khu phía Bắc, việc đầu tiên là giúp em gái hủy hôn rồi đón cô về bên cạnh chăm sóc...

"... Anh, chuyện của anh với Phương Bạch vẫn chưa thành, em không định nói với anh Tri Phàm, chắc chắn là không thể dẫn anh ấy theo rồi. Thôi, không nhắc đến anh ấy nữa, thời gian của chúng ta có hạn, anh cân nhắc thế nào rồi?"

Trên đời không bao giờ có chuyện bánh ngọt từ trên trời rơi xuống, Sở Ngọc vẫn không nghĩ thông suốt được, cân nhắc vài giây mới hỏi: "Đồng chí Cố đó có phải đang gặp khó khăn gì không? Hay là em từng cứu mạng cô ấy?"

"..." Sở Hương Tuyết thực ra cũng có chút hoài nghi động cơ của bạn cũ, nhưng cô hiện giờ giống như người sắp chết đuối vớ được cọc, không quản được nhiều thế nữa: "Phương Bạch sẽ không hại em đâu, anh chỉ cần trả lời em là có chịu tìm hiểu người ta không thôi."

Sở Ngọc bất đắc dĩ: "Đây là chuyện anh muốn là thành được chắc? Chẳng phải em nói đồng chí Cố vẫn còn đang cân nhắc sao?"

Nghe vậy là biết anh đã đồng ý, mắt Sở Hương Tuyết sáng lên: "Anh yên tâm, tuy Phương Bạch còn đang cân nhắc nhưng em sẽ cố gắng tranh thủ giúp anh. Cô ấy thực sự là một cô gái rất tốt, tốt lắm luôn..."

Khác với sự dằn vặt khi chờ điện thoại, ba phút gọi điện trôi qua trong chớp mắt. Hai anh em thậm chí còn chưa kịp hỏi thăm kỹ tình hình của nhau đã phải vội vàng gác máy.

Tôn Quang Minh lại sán lại gần, lúc này cả người anh ta đang trong trạng thái hưng phấn tột độ: "Lão Sở! Phen này tốt rồi! Cậu đúng là "sau cơn mưa trời lại sáng" mà. Cái này gọi là gì? Chính là duyên trời định! Ha ha ha... Để xem lũ khốn hay trù ẻo kia có ghen tị đến chết không... Nhất là Triệu Hữu Lượng, mấy ngày nay hắn đắc ý lắm, hếch cả mũi lên trời rồi... Hắc hắc, tức chết hắn đi!"

"Điềm đạm chút đi, lôi cái tố chất chính trị viên của cậu ra xem nào... Bát tự còn chưa viết xong một nét, đừng có rêu rao khắp nơi làm hỏng danh dự của đồng chí nữ nhà người ta."

So với sự phấn khích của cộng sự, Sở Ngọc vẫn chưa lộ vẻ vui mừng. Dù là với tư cách trưởng nam nhà họ Sở hay một người lính, khi chưa làm rõ yêu cầu thực sự của đồng chí Cố kia, anh sẽ không cho phép mình lơ là.

Tôn Quang Minh đấm vào vai bạn một cái: "Cái thằng này, cậu lại lo đồng chí nữ đó có ý đồ khác chứ gì?"

Sở Ngọc không phủ nhận: "Nếu không thì dựa vào cái gì mà tôi lại có diễm phúc đó?"

"Sợ cái gì? Có chuyện gì mà thẩm tra chính trị không tra ra được?"

Đối với bản lĩnh của tổ chức, Tôn Quang Minh tin tưởng tuyệt đối, cuối cùng còn khuyên: "Tôi biết hai năm qua cậu sống như đi trên băng mỏng nhưng cũng đừng bi quan quá, bộ không cho phép người ta nhắm trúng cái con người này của cậu sao? Không phải tôi khoe đâu, chứ phẩm chất mạo diện như cậu, cả quân đoàn cũng chẳng tìm ra được mấy người sánh kịp."

Sở Ngọc bật cười: "Khoe cái con khỉ, xéo ra chỗ khác."

Tôn Quang Minh vẫn tiếp tục tấu hài: "Ơ? Vừa nãy tôi nổ chưa hay à? Hay để tôi nổ thêm phát nữa nhé?"

Sở Ngọc: "Cút!"

Thành phố Tô Châu những năm sáu mươi vẫn là một cổ thành mỏng manh "gối đầu lên nước mà ngủ". Địa thế ở đây thấp trũng, mạng lưới sông ngòi chằng chịt, hễ mưa lớn là nước sẽ dâng lên.

Giống như hôm nay, những đợt mưa nặng hạt rơi suốt một ngày một đêm gây khó khăn cực lớn cho người dân khi đi lại.

Cố Phương Bạch vốn tưởng thời tiết thế này thì Hương Tuyết sẽ không tới. Chẳng ngờ đến hơn 7 giờ tối, Hương Tuyết mặc đồ mưa nhưng vẫn trông cực kỳ chật vật đột ngột xuất hiện tại tòa soạn.

"... Phương Bạch, mình không làm phiền cậu chứ?" Thấy bạn cũ vội vàng chạy đến trước mặt, Sở Hương Tuyết cố gắng nặn ra một nụ cười, nỗ lực để bản thân trông không quá lúng túng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!