Chương 5: (Vô Đề)

Thực ra Cố Phương Bạch đã từng thấy ảnh của anh trai nhà họ Sở.

Dù vì nhiều lý do khác nhau, cuối cùng bà nội chỉ giữ lại được ba tấm ảnh đen trắng 2 inch không mấy rõ nét nhưng những đường nét cơ bản trên khuôn mặt vẫn có thể nhìn ra được.

Hai anh em nhà họ Sở sinh ra trông không giống nhau, đặc biệt là đôi mắt.

So với đôi mắt hạnh kiều diễm của cô em gái, người anh trai lại sở hữu đôi mắt phượng dài hẹp điển hình. Cộng thêm hàng lông mày kiếm rậm đen tự nhiên, sống mũi cao và đôi môi mỏng, tổng thể gương mặt rất thu hút nhưng cũng toát ra vẻ nghiêm nghị, khó gần.

Vì vậy khi nhìn lại ảnh của Sở Ngọc, Cố Phương Bạch không hề cảm thấy xa lạ, trái lại còn thẳng thắn hỏi luôn: "Đây là anh trai cậu đúng không?"

"Hả? Cậu từng gặp anh mình rồi sao? Khi nào thế?" Sở Hương Tuyết thoáng chút lúng túng.

Cô ấy vốn định để bạn cũ xem ảnh trước, nếu thấy hợp nhãn mới nhắc đến thân phận của anh trai, không ngờ...

Cố Phương Bạch ôn tồn trấn an: "Chưa gặp, mình đoán đại thôi. Cậu quên rồi sao? Hồi lớp 10 cậu từng kể với mình anh trai cậu là quân nhân mà."

"Mình quên béng mất." Sở Hương Tuyết càng ngượng hơn nhưng vẫn đành đánh liều hỏi tới: "Vậy... cậu thấy anh mình thế nào?"

Vào lúc này Cố Phương Bạch dĩ nhiên sẽ không trả lời nước đôi, nhưng nếu không hỏi han gì mà đồng ý ngay thì lại không đúng với thiết lập nhân vật.

Thế là cô nói: "Hay là cậu kể cho mình nghe cụ thể tình hình của anh cậu trước đi?"

"Đúng đúng đúng." Sở Hương Tuyết vỗ trán, tự nhủ lần đầu làm mai nên thiếu kinh nghiệm quá: "Anh mình năm nay 28 tuổi, tốt nghiệp cấp ba xong thì đi lính, sau đó được tổ chức đề cử đi học lớp bồi dưỡng nâng cao, có bằng tốt nghiệp đại học. Tính đến nay anh đã tại ngũ được 9 năm, năm ngoái mới lên chức Tiểu đoàn trưởng (Chính doanh), nhưng mà..." Nói đến đây, giọng cô ấy nghẹn lại, đột nhiên không thốt nên lời.

Thấy vậy, Cố Phương Bạch không vội thúc giục mà kéo ngăn kéo bàn bát tiên ra, lấy túi bánh quy đào đưa cho cô ấy một miếng rồi dịu dàng nói: "Không vội, cậu cứ vừa ăn vừa nói."

"Cảm ơn cậu." Sở Hương Tuyết hít sâu vài hơi, nuốt ngược cơn nghẹn vào trong rồi mới đưa tay nhận lấy: "Cậu cũng ăn đi."

Cố Phương Bạch cũng lấy một miếng rồi chủ động tiếp tục chủ đề: "Tiểu đoàn trưởng 28 tuổi à, anh trai cậu giỏi thật đấy."

"Ừm..." Nghe bạn khen, Sở Hương Tuyết lại thấy xót xa nhiều hơn là vui mừng.

Dù những năm qua anh trai luôn "báo tin vui không báo tin buồn" nhưng là người thân thiết nhất, làm sao cô ấy không biết để đi được đến ngày hôm nay, anh đã phải bao nhiêu lần làm đơn xin ra chiến trường, dùng máu và nước mắt để đánh đổi?

Cha cô ấy cũng từng nói nếu không bị liên lụy bởi thành phần gia đình, với năng lực và quân công của anh, lẽ ra anh đã có thể lên cấp Trung đoàn trưởng.

Chứ không phải như hiện tại, ngay cả khi cha mẹ đã chủ động đăng báo cắt đứt quan hệ, anh vẫn khó lòng thăng tiến, thậm chí còn có khả năng bị điều đến các đơn vị vùng sâu vùng xa rồi dần bị gạt ra rìa.

Sở Hương Tuyết hiểu anh mình. Từ nhỏ anh đã khao khát nghiệp nhà binh, dù gặp trắc trở lớn đến đâu vẫn sẽ đương đầu mà tiến tới, lần này chắc cũng không ngoại lệ. Cũng chính vì quá hiểu nên cô ấy mới thấy bất an.

Đặc biệt là hơn một tháng trước, anh trai gọi điện về nói rằng đã dò hỏi được nơi cha mẹ bị đưa đi cải tạo, anh sẽ cố gắng xin điều chuyển về gần đó để chăm nom.

Lúc đó sự bất an của cô ấy đã chạm đỉnh. Cô ấy hiểu rõ tình cảnh của anh hiện tại, làm sao muốn điều đi đâu là đi được ngay?

Thà rằng cô ấy đi làm thanh niên tri thức ở ngôi làng gần đó để tiện chăm sóc họ còn hơn. Khốn nỗi anh trai đề phòng cô ấy, nhất quyết không chịu nói địa chỉ của cha mẹ.

Nhưng tâm nguyện của anh quá khó thành, trừ phi... anh lại lập thêm quân công hiển hách. Sở Hương Tuyết thực sự sợ rồi.

Suy đi tính lại, cô ấy mới nảy ra ý định tìm cho anh một người vợ có lý lịch trong sạch.

Vì chuyện này, cô ấy còn tìm gặp một người bề trên trong quân ngũ để hỏi thăm.

Trùng hợp là vị bác đó cũng đang tìm một cô gái phù hợp cho anh trai cô. Ý của người đó là đơn vị cũng rất trọng người tài, nếu anh thực sự lấy được một cô gái có ưu thế về lý lịch để bù đắp cho thành phần chính trị thì sau này tuy đường thăng tiến vẫn gian nan nhưng sẽ tốt hơn hiện tại nhiều, ít nhất là giữ vững được chức vụ hiện có.

Sở Hương Tuyết tin rằng nếu người chị dâu tương lai chịu "hạ mình" lấy anh thì cả cô ấy, cha mẹ lẫn anh trai đều sẽ đối xử tốt hết mức với chị ấy, thậm chí có thể giao hết gia sản cho chị quản lý.

Và người mà Sở Hương Tuyết thầm hy vọng nhất chính là bạn cấp ba Cố Phương Bạch. Bởi lý lịch của Phương Bạch không chỉ trong sạch mà còn là diện "vừa hồng vừa chuyên"!

Thế nhưng vì Phương Bạch quá ưu tú về mọi mặt, Sở Hương Tuyết lại đâm ra do dự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!