Trong nhà không thiếu đồ ăn.
Thêm vào đó, Cố Phương Bạch xót Hương Tuyết quá gầy nên bữa sáng chuẩn bị rất thịnh soạn, ít nhất là so với thời đại này thì có thể coi là thịnh soạn.
Bánh hành trứng, trứng luộc, bánh bao nhân thịt, cháo trắng...
Thấy bên tay em gái còn có một ly mạch nha, Sở Ngọc vừa đi tập huấn về trêu: "Chị dâu em định nuôi em thành heo đấy à, ăn hết nổi không?"
Sở Hương Tuyết vui vẻ nhấp một ngụm mạch nha rồi mới giả vờ thản nhiên nói: "Cũng bình thường thôi, chủ yếu là chị dâu thương em. Chị ấy còn bảo chiều nay tìm người dân mua một con gà mái già về hầm canh tẩm bổ cho em nữa cơ."
"Đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa, canh gà đó hôm nay em chắc chắn không được uống đâu." Để lại câu nói đó, Sở Ngọc đắc ý sải bước vào hậu cần tắm rửa.
"Anh trai em có ý gì thế?" Sở Hương Tuyết tò mò nhìn chị dâu.
Cố Phương Bạch cầm một quả trứng luộc gõ gõ xuống bàn, vừa bóc vỏ vừa đáp: "Chắc là có hoạt động gì đó. Trung đoàn trưởng từng nói hai ngày này sẽ tổ chức một buổi tiệc để đón gió cho anh trai em."
Sở Hương Tuyết vỡ lẽ nhưng nhanh chóng chùn bước: "Em không đi đâu, em có quen ai đâu."
Cố Phương Bạch nhặt nốt mẩu vỏ trứng cuối cùng, đặt quả trứng đã bóc sạch vào bát cháo của Hương Tuyết, bỏ chỗ vỏ thừa đi rồi cười trấn an: "Em không muốn đi thì ở nhà ăn, đây cũng là nhà em, cứ làm thế nào cho thoải mái là được."
"Phương Bạch, chị tốt quá!" Câu này Sở Hương Tuyết chẳng biết đã nói bao nhiêu lần rồi nhưng cô ấy cứ không kìm được mà muốn nói...
Thấy chị dâu định bóc tiếp quả nữa, cô ấy vội ngăn lại: "Để em tự làm."
Cố Phương Bạch né tay Hương Tuyết ra, tinh nghịch nháy mắt: "Quả này là bóc cho anh trai em, không dỗ dành một chút là anh ấy dỗi lâu lắm đấy."
Thấy chị dâu quả nhiên đặt quả trứng đã bóc vào bát của anh trai, Sở Hương Tuyết cảm thấy mình đã học thêm được một chiêu: "Hóa ra đàn ông cũng phải dỗ? Đàn ông chẳng phải nên là người đội trời đạp đất sao?"
"Đó chỉ là người đàn ông trong trí tưởng tượng của phụ nữ thôi."
Cố Phương Bạch giục Hương Tuyết ăn cơm, bản thân cũng cầm đũa lên: "Đàn ông hay phụ nữ cũng vậy thôi, biết đau, biết khóc và tất nhiên là cũng biết tủi thân. Thế nên lúc cần dỗ thì đừng tiếc lời nói, thường thì vài câu nói dịu dàng, vài hành động nhỏ lúc này lại có tác dụng rất lớn trong tình cảm hai người..."
Đây là thời đại mà mọi người thường né tránh nói lời yêu, ngại thảo luận về tình cảm. Chưa từng có ai nói với Sở Hương Tuyết những điều này nên cô ấy bất giác nghe đến ngẩn người.
Ngay khi cô ấy định hỏi thêm thì bên tai vang lên tiếng bước chân. Hiểu là anh trai đã quay lại, cô ấy lập tức đổi chủ đề nhưng mắt vẫn liếc theo anh.
Thấy anh nhìn thấy quả trứng trong bát đôi mày quả nhiên giãn ra, Sở Hương Tuyết thầm nhủ: Học được rồi, học được rồi...
Hóa ra anh trai của cô ấy lại dễ nắm thóp thế sao? Hay là vì gặp đúng người rồi?
Sở Ngọc tự nhiên nhận ra sự "rình mò" của em gái nhưng anh không để tâm.
Anh bóc cho vợ một quả trứng rồi nói về bữa tiệc tối nay: "... Chị dâu nhà Trung đoàn trưởng không giỏi nấu nướng nên địa điểm ăn uống định ở nhà ăn nhỏ."
Cố Phương Bạch đã nghe chị Hiến Liên nói là chị Hà Thanh cơ bản là ăn cơm nhà ăn nên không hề ngạc nhiên về địa điểm.
Điều cô quan tâm hơn là: "Mấy giờ khai tiệc? Em đợi anh đi cùng hay là đi cùng các chị dâu?"
"Đi cùng anh." Sở Ngọc húp một ngụm cháo lớn rồi nói tiếp: "6 giờ rưỡi tối bắt đầu, tầm 6 giờ anh về đón em."
Cố Phương Bạch đưa ly mạch nha uống dở của mình cho chồng, trách khéo: "Nói bao nhiêu lần rồi, ăn chậm một chút, nóng quá không tốt cho thực quản đâu, thời gian có thiếu thốn gì đâu."
"Lần sau anh sẽ chú ý." Lời càm ràm của vợ đối với Sở Ngọc còn có tác dụng hơn cả thuốc bổ. Anh cười rạng rỡ, nhận lấy ly mạch nha thong thả uống.
Sở Hương Tuyết vẫn đang lặng lẽ quan sát... Học được rồi, học được rồi!
Ăn sáng xong.
Sở Ngọc theo thói quen dọn dẹp bát đũa, giúp bê đống rau khô đã héo một nửa ra sân trải rộng sau đó mới cầm mũ quân trang, rảo bước đến trung đoàn bộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!