Tính toán kỹ ra thì chuồng bò cách điểm thanh niên tri thức cũng không tính là xa.
Khoảng cách đường thẳng chỉ có vài trăm mét, nếu không phải ở giữa bị ngăn cách bởi một gò đất cao tầm hai mươi mét thì người nào thị lực tốt một chút là đã có thể thấp thoáng nhìn thấy nhau.
Tất nhiên, lúc này Cố Phương Bạch không nghi ngờ gì là đang cảm thấy may mắn, may vì có rào chắn tự nhiên này tồn tại.
Nó không chỉ thuận tiện cho hành động của họ mà còn giảm bớt tần suất lộ diện trước mặt mọi người của mấy người ở chuồng bò.
Chỉ là... nhìn cái chuồng bò thấp bé lợp cỏ tranh trước mắt bị phong ba bão táp bào mòn đến mức lồi lõm rỗ chằng rỗ chịt, mảng tường bong tróc từng mảng lớn như bị ghẻ lở, lòng Cố Phương Bạch thắt lại.
Đột nhiên cô thấy cái điểm thanh niên tri thức mà mình vừa chê bai lúc nãy so ra đúng là "biệt thự xa hoa" rồi.
Cũng là lần đầu tiên được nhìn tận mắt diện mạo chuồng bò ở cự ly gần, cảm xúc của Sở Hương Tuyết không ổn định được như bạn thân.
Chỉ cần nghĩ đến bố mẹ đã sống ở một nơi như thế này hơn một năm trời, sau này có khi còn phải sống thêm vô số năm nữa, trái tim cô ấy như đập đến đau nhói trong lồng ngực. Kế đó một luồng chua xót như sóng nhiệt mãnh liệt xông lên cổ họng, cánh mũi, rồi đến hốc mắt...
Sở Hương Tuyết vội vàng cúi đầu, không muốn để chị dâu lo lắng nhưng nước mắt lại như chuỗi ngọc đứt dây từng hạt lớn rớt xuống.
Dù cô ấy đã cắn chặt môi, không phát ra một tiếng động nào, ngay cả bước chân cũng không hề thay đổi nhưng hai người bên cạnh đều đã nhận ra.
Vào lúc này, mọi lời an ủi đều là vô dụng. Cố Phương Bạch mím môi, vươn tay nắm lấy bàn tay đang siết chặt thành nắm đấm của Hương Tuyết, dắt cô ấy tiếp tục đi về phía trước.
Lý Dũng Huy cũng là lần đầu tiên thấy cô gái vốn như ánh mặt trời này rơi nước mắt, lại còn là kiểu rơi lệ kìm nén đến cực điểm, không dám phát ra tiếng động như thế này.
Vốn đã không giỏi ăn nói, lúc này anh càng không biết nên làm thế nào cho phải... hay nói cách khác, có thể làm gì được đây.
Ngón tay buông thõng bên hông cứ cuộn lại rồi lại duỗi ra, chần chừ mấy phen, cuối cùng cũng chỉ có thể lầm bầm nhắc nhở: "Đến rồi...".
Cố Phương Bạch tranh thủ giúp cô ấy lau nước mắt: "Nhanh lên, hít thở sâu vào, không lát nữa bố mẹ lại tưởng chị dâu là chị đây bắt nạt em chồng đấy."
"Chị mới không bắt nạt em..." Sở Hương Tuyết bị chọc cho vừa muốn khóc vừa muốn cười, vẫn không quên chớp mắt liên tục và hít thở sâu.
Một lúc sau cô ấy mới cố gắng nở một nụ cười thật tươi: "Thế nào? Nhìn không ra là vừa khóc chứ?"
Thực ra nhìn kỹ thì vẫn thấy được, nhưng Cố Phương Bạch chỉ giơ ngón tay cái về phía cô ấy: "Lợi hại! Hoàn toàn không nhìn ra luôn! Lát nữa nhớ nói giúp chị vài câu tốt đẹp nhé, lần đầu gặp bố mẹ chồng chị hơi run."
Phương Bạch tốt như vậy, là ân nhân của cả nhà họ, đâu cần cô ấy phải nói lời tốt đẹp gì?
Rõ ràng là đang đánh lạc hướng sự chú ý của cô ấy mà, lại muốn khóc rồi...
Sở Hương Tuyết mím môi, nắm chặt lấy tay đối phương.
Sau chuồng bò. Một đống rơm khổng lồ trông như một ngọn núi vàng im lìm.
Cố Phương Bạch dắt Hương Tuyết vừa đi tới đã thấy hai bóng dáng đang dìu dắt nhau. Đối phương thấy họ càng vội vã nghênh đón.
Biết hai bên có nhiều điều muốn nói, Lý Dũng Huy đặt bọc hành lý xuống, trầm giọng nhắc nhở: "Em dâu, tôi ra bên cạnh cảnh giới, mọi người chú ý một chút, chỉ có mười phút thôi."
Cố Phương Bạch gật đầu: "Vâng, cảm ơn anh, lão Lý."
Đầu óc Sở Hương Tuyết lúc này toàn là việc cuối cùng cũng được nói chuyện với bố mẹ, theo bản năng cũng phụ họa một câu: "Cảm ơn anh, lão Lý!"
"... Ừm." Động tác cất bước rời đi của Lý Dũng Huy khựng lại một chút rồi nhanh chóng rời đi như không có chuyện gì.
"Hương Tuyết... đây là Phương Bạch phải không?"
Lần trước nữa khi Tiểu Lý đến có cho họ xem ảnh của con dâu, Tưởng Ngọc Trân còn biết được rất nhiều thông tin về con dâu qua lời kể của cậu ấy. Bà thực sự không ngờ gia đạo sa sút đến mức này mà vẫn có một cô gái ưu tú như vậy bằng lòng gả vào, sự cảm kích và vui mừng trong lòng thực sự không biết diễn tả sao cho hết.
Bây giờ gặp được người thật, bà chỉ thấy tấm ảnh đen trắng nhỏ hai phân kia ngay cả một nửa vẻ đẹp và khí sắc của cô gái trước mắt cũng không lột tả được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!