Chương 42: (Vô Đề)

Bữa tối hôm nay có bánh bao ngô, bắp cải hầm khoai tây, thêm một bát canh củ cải.

Dù biết ăn tối thanh đạm thì tốt cho sức khỏe nhưng cơm tập thể ở nhà ăn đúng là quá nhạt nhẽo, gia vị cơ bản chỉ có muối.

Sở Ngọc bày biện cơm canh xong mới nhìn vợ: "Chịu khó thêm bữa này nữa thôi, ngày mai bếp lò trong nhà chắc là dùng được rồi."

Lời vừa dứt, anh đã thấy vợ bê từ trong tủ chạn ra một bát tô thức ăn: "Ở đâu ra thế này? Đây là... trứng hấp à?"

Sao nhìn nó đen thế? Bên trong còn có không ít rau củ.

Cố Phương Bạch ngồi xuống bàn: "Là tương trứng hấp, nghe nói là đặc sản địa phương, em học ở nhà chị Hiến Liên đấy."

Hai ngày qua nước nóng dùng trong nhà cũng là mượn bếp hàng xóm, Sở Ngọc không hỏi thêm gì nữa, cầm thìa múc một miếng thật đầy vào bát vợ rồi mới tiếp tục chủ đề trước đó: "Dạo này anh có lẽ không rút được thời gian để cùng em đi đại đội Hồng Hà đâu."

Cố Phương Bạch nuốt miếng thức ăn: "Em nghe ngóng rồi, bảo là khoảng nửa tháng nữa là phải gặt lúa mạch, Hương Tuyết làm sao chịu nổi cái khổ đó? Cứ đón cô ấy qua đây càng sớm càng tốt."

Em gái mình đúng là chưa từng chịu khổ như vậy, Sở Ngọc cũng nhíu mày: "Hay là đợi thêm chút nữa? Anh sẽ cố gắng nửa tháng sau thu xếp thời gian đi cùng em."

Mặc dù những năm trước nạn phỉ ở địa phương đã bị quét sạch trên quy mô lớn, nhưng ai mà biết chắc được liệu còn tàn dư nhỏ lẻ nào không.

Thêm nữa đây là vùng biên giới nơi gián điệp địch tung hoành... Tóm lại, dù nói thế nào Sở Ngọc cũng không yên tâm để vợ đi một mình.

"Lỡ như nửa tháng sau anh vẫn không dứt ra được thì sao?" Cố Phương Bạch cắn một miếng bánh bao ngô, cảm giác khô và thô ráp, hoàn toàn không thể so với món cháo ngô ăn ở tiệm cơm quốc doanh hôm trước.

Cô bưng bát canh củ cải đã nguội lên nhấp một ngụm nhỏ rồi mới nuốt chửng miếng bánh xuống.

Sở Ngọc đứng dậy: "Ăn không trôi thì đừng cố, trong nhà còn bánh quy và bánh ngọt, để anh đi lấy."

Cố Phương Bạch vội vàng giữ anh lại: "Đừng, em ăn được mà, chủ yếu là cũng chưa đói lắm. Anh thấy em ngược đãi bản thân mình bao giờ chưa?"

Nghĩ đến mức độ ăn mặc dùng đồ của vợ ngày thường, Sở Ngọc lại ngồi xuống, nhưng vừa cầm đũa ăn được hai miếng đã bắt đầu lải nhải: "Mấy món ăn vặt đó ăn vừa phải thôi, ba bữa chính vẫn quan trọng hơn."

Cố Phương Bạch cắn từng miếng nhỏ: "Không phải đồ ăn vặt, hôm nay đi mua rau của dân, ông cụ đó tặng một quả dưa bở, em ăn một nửa rồi."

Sở Ngọc buồn cười: "Quả dưa to cỡ nào?" Mà nửa quả đã ăn no được?

Cố Phương Bạch ra hiệu: "Chắc phải nặng một cân ấy, em để lại một nửa cho anh trong chạn rồi, coi như hoa quả tráng miệng sau bữa cơm."

Với sức ăn "như chim sẻ" của Phương Bạch nhà anh, quả dưa to như vậy đúng là đủ no thật. Sở Ngọc không lải nhải nữa mà hỏi xem hôm nay cô đã mua được những loại rau gì.

Khi biết vợ không chỉ mua nhiều rau và đồ mây tre đan mà còn kéo được cả than về, anh vừa xót xa vừa vui mừng. Xót xa vì mình quá bận, dạo này chẳng giúp được gì nhiều; vui mừng vì vợ gặp được hàng xóm tốt bụng.

Về số than còn thiếu, Sở Ngọc trầm tư một lát rồi bảo: "Chuyện này cứ để anh lo, anh sẽ nghĩ cách, em tuyệt đối đừng có đi nhặt củi đấy."

Cố Phương Bạch gật đầu: "Em chỉ hứng thú với việc hái rau dại thôi." Còn chặt củi các thứ thì thôi xin kiếu.

"Hái rau dại cũng đừng đi một mình, vùng này nhiều động vật hoang dã lắm."

Sở Ngọc dặn thêm một câu, thấy vợ nghiêm túc ghi nhớ mới nhắc đến em gái: "Ngày mai anh gọi điện cho lão Lý, nếu cậu ấy rảnh thì nhờ cậu ấy đưa em đi, nếu không rảnh..."

Cố Phương Bạch vội tiếp lời: "Nếu không rảnh thì để Tiểu Hồ đưa em đi được không?"

Sở Ngọc lắc đầu dứt khoát: "Nếu lão Lý không rảnh, anh sẽ nhờ cậu ấy tìm một người đáng tin cậy."

Còn về Hồ Quang Vinh, chàng trai đó tuy là cần vụ của anh, hiện tại trông cũng rất thật thà, nhanh nhẹn, nhưng dù sao cũng mới quen biết, anh không thể yên tâm phó thác được.

Ai đưa đi cũng được, miễn là đón được Hương Tuyết sớm nhất có thể, Cố Phương Bạch tỏ ý hoàn toàn nghe theo sắp xếp.

Sau bữa tối. Sở Ngọc lại quay về đơn vị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!