Chương 39: (Vô Đề)

Ngày hôm sau.

Cố Phương Bạch bị cái lạnh làm cho tỉnh giấc. Mặc dù đã biết chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm ở Kim A Lâm khá lớn nhưng cô vẫn không chống lại được cái rét buốt thấu xương trước lúc bình minh.

Cô rúc sâu vào trong tấm chăn mỏng, nhìn Phó đoàn Sở đang tìm quần áo dày: "... Chắc phải gần 0 độ rồi nhỉ?"

Quần áo và chăn bông dày dặn vẫn đang trên đường được gửi bưu điện tới, Sở Ngọc chỉ tìm ra được hai chiếc áo khoác ngắn, trải ra đắp thêm lên trên chăn rồi lập tức chui vào giường ôm chặt lấy vợ: "Là do em chưa quen với cái lạnh đột ngột thôi, chắc chưa đến 0 độ đâu, cùng lắm là 8-9 độ... Mới có 5 giờ, ngủ thêm chút nữa không?"

"8-9 độ cũng là quá kinh khủng rồi, bây giờ đang là giữa hè mà."

Nghĩ đến Hương Tuyết và cha mẹ chồng, Cố Phương Bạch không ngủ nổi nữa: "Không ngủ nữa đâu, hôm nay lên thành phố xem có mua được thêm ít bông không, làm mấy tấm chăn và áo khoác không quá lộ liễu rồi gửi qua cho bố mẹ."

Sở Ngọc cũng đang lo lắng cho cha mẹ, nghe thấy lời vợ nói, trái tim anh mềm nhũn và cảm động khôn nguôi.

Thật sự, anh không biết đã bao nhiêu lần cảm thán mình tốt số, nếu không sao có thể cưới được một cô gái tốt như Phương Bạch?

Lúc này Cố Phương Bạch không thấy chồng trả lời cũng chẳng để ý, cô tự ngồi dậy, nhanh chóng mặc chiếc áo khoác ngắn vào: "Phiếu của chúng ta không đủ, có vài thứ chỉ có thể tìm người dân địa phương để mua, tính ra hôm nay có nhiều việc phải làm rồi đây."

Tuy nhiên địa điểm hẻo lánh cũng có cái hay của nó. Đồng chí Hồ Quang Vinh hôm qua có nói thân nhân quân đội ở đây thường xuyên tìm dân làng gần đó để mua đồ, chỉ cần không quá lộ liễu thì thường sẽ không ai quản.

"Đừng lo, lát nữa lúc qua trung đoàn mượn xe, anh sẽ tiện thể ứng trước phiếu của một tháng, nếu thực sự không đủ thì có thể tìm lão Lý để đổi." Trong lúc nói chuyện, Sở Ngọc cũng ngồi dậy, nhanh chóng mặc quần áo vào.

Cân nhắc đến việc buổi trưa nhiệt độ sẽ tăng lên 20-30 độ, cả hai đều mặc đồ mùa hè bên trong để có thể cởi lớp áo ngoài ra. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Sở Ngọc ra ngoài mượn xe, khi quay lại còn dẫn theo một chàng trai trẻ.

Cố Phương Bạch mỉm cười chào hỏi: "Tiểu Hồ đến sớm vậy, cậu cũng đi thành phố với chúng tôi à?"

Hồ Quang Vinh lộ ra nụ cười hơi bẽn lẽn: "Chào chị dâu, tôi đi để chỉ đường cho Phó đoàn ạ."

Thời này không giống như hậu thế có biển chỉ đường khắp nơi, thực sự cần một người thông thạo đường xá. Cố Phương Bạch ngồi vào ghế phụ cười đáp: "Vậy thì vất vả cho Tiểu Hồ rồi."

"Dạ không vất vả đâu, đó là việc tôi nên làm ạ."

Hơn 6 giờ sáng. Sương mù vẫn chưa tan hết, không khí mang theo cái se lạnh.

Xe Jeep rời khỏi trung đoàn, chạy nhanh trên con đường rải sỏi rồi hướng thẳng về phía trung tâm thành phố.

Có người dẫn đường quen thuộc, trước 7 giờ rưỡi, ba người với cái bụng rỗng đã đến tiệm cơm quốc doanh. So với cảnh đìu hiu tối hôm kia, lúc này trên đường phố và trước cửa tiệm cơm đều chật kín người.

Cố Phương Bạch tựa vào cửa xe nghe đủ loại giọng nói từ khắp mọi miền đất nước, tò mò hỏi: "Họ là những thanh niên tri thức à?"

Hồ Quang Vinh gật đầu: "Đợt này chắc là những thanh niên tri thức mới đến, đều sẽ được phân về các binh đoàn..."

Quả nhiên, lời vừa dứt thì ở đằng kia có một người đàn ông trung niên mặc quân phục cũ khàn giọng hô hoán tập trung đội ngũ: "Nhanh lên! Đại đội 3 tập trung ở bên này... Nhìn cái gì mà nhìn? Đeo hành lý cho cẩn thận... Nói cậu đấy, cái mặt đưa đám đó cho ai xem? Đã đến đây thì phải có giác ngộ bám trụ biên cương, chiến đấu với trời đất!"

Thấy vợ thò hẳn đầu ra ngoài xem, Sở Ngọc buồn cười kéo cô lại: "Đừng để xe phía sau tông trúng."

"Làm gì có xe nào khác...?" Lời phản đối còn chưa dứt, Cố Phương Bạch đã thấy một chiếc xe "lặc lè" (xe ngựa/bò kéo đặc trưng vùng biên) dừng ngay cạnh xe Jeep.

Trên càng xe còn có một ông cụ mặc áo da cũ, dáng vẻ thợ săn. Cô có thể nhận ra đối phương là người dân tộc thiểu số, nhưng cụ thể là dân tộc nào thì không biết...

"Phương Bạch, tiệm cơm đông quá, anh với Tiểu Hồ đi mua bữa sáng, em cứ ở trên xe đợi nhé." Trong lúc nói, Sở Ngọc đã cầm mấy cái hộp cơm nhôm mở cửa xuống xe.

Cố Phương Bạch không có ý kiến, chỉ dặn: "Em muốn uống cháo, nếu không có thì mỳ cũng được." Đại loại là cô muốn thứ gì đó có nước cho ấm bụng.

Sở Ngọc gật đầu đồng ý, lúc đi không quên dặn thêm một câu: "Đừng có thò đầu ra ngoài nữa đấy."

"... Biết rồi mà."

Người đến ăn sáng rất đông nhưng nhân viên tiệm cơm quốc doanh rõ ràng đã quen với việc này, chân tay rất nhanh nhẹn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!