Chương 37: (Vô Đề)

Ông cụ Cố hy sinh năm 1937 trên chiến trường Hoa Bắc.

Hồi đó bằng liệt sĩ không chỉ dùng loại giấy thô ráp mà văn bản còn trình bày theo hàng dọc. Qua hơn ba mươi năm thăng trầm, dù có được gìn giữ cẩn thận đến mấy thì nét chữ và con dấu trên giấy tờ cũng đã có phần mờ nhạt.

Cha của Cố Phương Bạch hy sinh năm 1950, trở thành liệt sĩ cách mạng khi tham gia kháng chiến chống Mỹ viện Triều. Còn mẹ cô thì hy sinh chỉ sau chồng vài tháng...

Trong căn phòng, mấy người vốn đang cười nói xã giao bỗng chốc không biết phải nói gì trước ba tấm bằng liệt sĩ này.

Đồng thời họ cũng nảy sinh chút bất mãn với Chính ủy. Biết là ông ấy muốn nhân cơ hội này thử thách tâm tính của Phó trung đoàn trưởng mới, nhưng... cũng phải cân nhắc đến tình hình thực tế chứ.

Có những chuyện mức độ nặng nhẹ khác nhau, nếu không biết chừng mực thì rất dễ mang tiếng là bắt nạt trẻ mồ côi của liệt sĩ, lúc đó thì rắc rối to.

Nghĩ đến đây, Trưởng phòng Nghiêm Quân bước tới, trước tiên đứng nghiêm chỉnh chào ba tấm bằng liệt sĩ một cái rồi mới nhỏ giọng hỏi: "Tiểu Cố, mấy vị đây là...?"

"Là ông nội và cha mẹ tôi. Cha mẹ tôi chỉ có mình tôi là con duy nhất, nên tôi đi đâu cũng mang họ theo bên mình."

Sau khi ôn tồn giải thích, Cố Phương Bạch vờ như không thấy sự lúng túng của họ, lại mỉm cười nói: "Mọi người cứ việc trò chuyện ạ, tôi chỉ dọn dẹp hành lý thôi."

Chỉ có một mụn con... Nghiêm Quân càng cảm thấy mặt nóng bừng vì hổ thẹn.

Chính ủy làm cái chuyện gì không biết nữa. Ông không thể nán lại thêm, sau khi chào hỏi khách sáo vài câu liền cáo từ. Những người còn lại cũng vội vàng đi theo.

Đôi vợ chồng trẻ không giữ khách, lịch sự tiễn mấy người vừa liên tục hứa hẹn sẽ nhanh chóng dọn dẹp nhà ở trong khu gia đình xong ra về.

Lý Dũng Huy cũng tranh thủ nói: "Vậy tôi cũng về đây, có việc gì thì cứ gọi điện."

Sở Ngọc trong lòng lo cho vợ nên không giữ bạn lại lâu: "Để tôi tiễn cậu."

"Khỏi đi." Lý Dũng Huy liếc nhìn khung ảnh rồi lại nhìn biểu cảm bình thản của em dâu, giọng điệu trịnh trọng: "Em dâu khi nào rảnh thì cùng lão Sở qua nhà chơi nhé."

Dù không có mối quan hệ với Hương Tuyết thì thấy lão Lý hai ngày qua tận tâm giúp đỡ, Cố Phương Bạch cũng định sẽ giữ mối quan hệ tốt, liền gật đầu nhận lời ngay: "Đợi ổn định xong chúng tôi sẽ đến thăm nhà."

Mặc dù Lý Dũng Huy nói không cần tiễn, Sở Ngọc vẫn đưa bạn ra tận cổng nhà khách. Khi quay lại, anh đóng cửa phòng rồi ôm vợ vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về an ủi, một lúc lâu sau mới hỏi: "Sao em lại nghĩ đến việc mang bằng liệt sĩ ra?"

Cố Phương Bạch: "Không thể cứ để họ hết người này đến người kia ra oai phủ đầu mà chúng ta không đáp trả chút nào chứ?"

Mấy tấm bằng liệt sĩ này là do bác cả nhét cho cô lúc rời Tô Châu.

Ý nghĩ của bác cũng rất đơn giản: hy vọng ba tờ giấy nặng tựa nghìn cân này có thể che chở cho cháu gái thêm vài phần.

Cố Phương Bạch lo bị hỏng nên sau khi đến Tân Cô đã nhờ Sở Ngọc đặt làm khung kính. Không ngờ nó lại phát huy tác dụng sớm thế này.

Chỉ tiếc là... cô gái đáng lẽ được che chở nhất thì nay đã hoán đổi thân phận với cô. Chỉ mong cô gái đã thừa kế khối tài sản khổng lồ kia có thể sống hạnh phúc ở hậu thế.

Sở Ngọc cúi xuống hôn lên má vợ, vừa cảm động vừa xót xa: "Đừng lo cho anh, mấy chuyện nhỏ này anh lo được, đâu cần phải nhờ đến ông nội và cha mẹ giúp sức."

Liệt sĩ chắc chắn là vinh quang, là những anh hùng đáng được mọi người kính trọng nhất. Nhưng Phương Bạch bé nhỏ bị bỏ lại dù được gia đình bác cả nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa thì chắc hẳn ở những nơi họ không thấy, cô ấy cũng đã phải chịu không ít tủi thân.

Cố Phương Bạch cũng vỗ nhẹ lên lưng chồng: "Em biết chừng mực mà... Đúng rồi, khi nào anh bắt đầu làm việc chính thức?"

"Đợi Trung đoàn trưởng và những người khác về rồi tính, nhưng không ngoài dự kiến thì ngày mai phải làm việc rồi."

Ban đầu Sở Ngọc định dành vài ngày bên vợ, ít nhất là sắm sửa đồ đạc cho nhà mới, nhưng sau chuyến khảo sát các đại đội hôm nay, ý định của anh đã thay đổi.

Phó trung đoàn trưởng phụ trách quân sự vắng mặt, mọi người rõ ràng có phần lơ là. Hiện tại tuy chưa thấy lỗ hổng lớn nào nhưng nếu cứ để mặc thì không chắc được.

Có lẽ phía Trung đoàn trưởng cũng mong anh sớm nhận nhiệm vụ.

Sự thực đúng như Sở Ngọc dự liệu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!