Chương 36: (Vô Đề)

Mới đặt chân tới Kim A Lâm được vài tiếng đồng hồ, Cố Phương Bạch đã bắt đầu đem lòng yêu nơi này. Không chỉ vì nhiệt độ dễ chịu mà còn vì ban ngày ở đây dài một cách kỳ lạ.

Chẳng thế mà khi hai vợ chồng kết thúc "trận chiến" tắm rửa và bước ra khỏi cửa, trời đã 6 giờ tối rồi.

Vậy mà bầu trời phần lớn vẫn là một màu xanh lam trong vắt. Nhìn bầu trời xanh biếc không một chút tạp chất điểm xuyết vài đám mây như những búi bông, Cố Phương Bạch thực sự không kìm được lòng, thốt lên khen ngợi: "Ở đây đẹp quá đi mất."

Vợ thích, Sở Ngọc cũng vui lây, dù sao trong nhiều năm tới, cả gia đình anh có lẽ sẽ định cư lâu dài ở đây: "Lát nữa em nếm thử cơm canh vùng này xem, hương vị chắc chắn cũng rất tuyệt."

Quả thực phải nếm thử cho biết, sau khi gột rửa hết mệt mỏi, lúc này cô đang đói cồn cào.

Tiệm cơm quốc doanh cũng được xây bằng gỗ thông, nhưng so với dãy nhà cấp bốn của nhà khách thì nơi đây lại là một ngôi nhà gỗ hai tầng.

Mái nhà lợp giấy dầu màu sẫm, những ô cửa sổ khung gỗ lắp kính được lau chùi cực kỳ sạch sẽ. Trên cửa đại và tường dán những hình ngôi sao năm cánh và biểu ngữ rất nổi bật...

Cố Phương Bạch đưa mắt nhìn lướt qua một lượt rồi đi tới bàn ở góc trong cùng. Thấy họ đến, Lý Dũng Huy chỉ vào một đĩa thức ăn trên bàn: "Thịt phải đợi thêm một chút, hai người nếm thử món nấm hương rừng hầm khoai tây trước đi, đây là đặc sản địa phương đấy."

Ngoài món nấm hầm khoai tây còn có rau dương xỉ trộn và một đĩa bánh màn thầu trắng tinh đầy ắp.

Sở Ngọc lấy bát đũa cho vợ, đưa cho cô một cái bánh rồi mới vừa ăn vừa tán gẫu với anh em: "Lúc nãy vào tôi có xem bảng thực đơn rồi, trên đó không có món thịt đâu. Tiệm cơm quốc doanh này cũng có người quen của cậu à?"

Lý Dũng Huy cắn một miếng, cái màn thầu mất luôn một nửa: "Cục Công an chúng tôi ở ngay gần đây."

Ý nói là dù sao cũng có chút mặt mũi, Sở Ngọc cười trêu: "Lão Lý, cậu cũng được coi là 'địa đầu xà' ở đây rồi, nhớ phải chiếu cố anh em đấy nhé."

Lý Dũng Huy không thèm chấp mà quay sang nhìn cô gái đang nhỏ nhẹ cắn từng miếng bánh: "Em dâu, ăn không quen màn thầu thì có cơm cao lương, có cần tôi đổi cho em không?"

Cố Phương Bạch: "Không cần đổi đâu, tôi khá thích màn thầu mà." Tuy là người phương Nam chính gốc nhưng tình yêu của cô dành cho cơm và các loại đồ mỳ là như nhau.

Vợ không nhận ra điều gì nhưng Sở Ngọc thì hiểu ý của người anh em, anh cười giải thích: "Phương Bạch nhà tôi quen kiểu ăn kỹ no lâu, cô ấy ăn uống lúc nào cũng thế, không phải vì không thích đâu."

Cố Phương Bạch lúc này mới phản ứng lại, vội vàng tiếp lời: "Vâng, có khi tôi không ăn hết nổi một cái màn thầu đâu, nhưng đó là sức ăn bình thường của tôi chứ không phải là tôi chê đâu."

Trong suốt 28 năm cuộc đời của Lý Dũng Huy, những người phụ nữ anh tiếp xúc chủ yếu là họ hàng trong gia tộc, anh thực sự chưa thấy ai sức ăn nhỏ đến thế, một cái màn thầu mà cũng không ăn hết sao?

Hèn gì mà mảnh mai thế kia, trông cứ như gió thổi là bay...

Liệu đồng chí Sở Hương Tuyết có phải cũng vì ăn quá ít nên mới nhỏ nhắn như vậy không? Khoan đã... sao anh lại bỗng dưng nghĩ đến đồng chí Sở làm gì?

Lý Dũng Huy cúi đầu, mất tự nhiên cắn một miếng bánh để che giấu sự bối rối trong lòng.

Lúc này, một chậu lớn thịt lợn hầm miến được bưng lên bàn. Dù sức ăn của Sở Ngọc không tệ nhưng cũng bị làm cho kinh ngạc một phen, sau đó là cắm đầu vào ăn.

Hôm nay Cố Phương Bạch thể hiện vượt mức bình thường, không chỉ ăn hết một cái màn thầu trắng lớn mà còn ăn khá nhiều thức ăn.

Vốn luôn giữ thói quen ăn no bảy tám phần nhưng hôm nay khi rời khỏi tiệm cơm, cô lại phải ôm bụng. Cô thậm chí còn hơi tiếc nuối, nếu có cơm trắng chan nước thịt lợn hầm miến thì chắc là một hương vị đặc biệt khác nhỉ...

Không chỉ Cố Phương Bạch, hai người đàn ông chịu trách nhiệm "dọn dẹp" chiến trường cũng no căng bụng.

Tiệm cơm không thích hợp để bàn chuyện nên ba người vừa đi bộ thong thả về phía nhà khách vừa trò chuyện…

"... Tình hình Trung đoàn của cậu tôi đã nghe ngóng hòm hòm rồi." Đi dạo đến dưới một cây thông rụng lá cao lớn, xác định xung quanh không có ai, Lý Dũng Huy mới mở lời.

Cố Phương Bạch chỉ vào cái bệ đá cách đó không xa: "Em ra đằng kia đợi hai người nhé?"

Sở Ngọc: "Không cần đâu, những chuyện lắt léo bên trong này em cũng nên nghe cho biết."

"Những nội dung cần bảo mật tôi cũng không nghe ngóng được đâu, em dâu yên tâm đi."

Lý Dũng Huy trấn an một câu rồi nói tiếp: "Ở Tiểu đoàn 3 có một vị Tiểu đoàn trưởng họ Hoàng đã ở đây 10 năm rồi. Trước khi lệnh điều động của cậu đến, ông ta là người có cơ hội thăng tiến lên cao nhất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!