Tiếng còi tàu hú vang lúc vào ga cũng chính là tín hiệu cho một cuộc chia ly sắp đến.
Thế nhưng dù là Sở Ngọc hay Tôn Quang Minh đều không hề biểu lộ chút bi thương nào. Không phải họ không muốn, mà là không có thời gian để biểu lộ.
Bởi lẽ nhân viên đường sắt đang cầm loa thông báo, đại ý là... để không làm chậm trễ chuyến tàu chuyên dụng chở thanh niên tri thức vào ga sau đó, đoàn tàu này chỉ được phép dừng lại đúng 5 phút.
Thế là sau khi hai vợ chồng vất vả lắm mới tìm được đúng toa tàu trên sân ga, rồi lại gian nan nhét hết đống hành lý lẫn con người vào trong, tiếng còi tàu đã một lần nữa vang lên... lần này là khởi hành.
Sở Ngọc chỉ kịp ghé sát cửa sổ vội vã chào tạm biệt người bạn thân đang vẫy tay điên cuồng trên sân ga.
"Lão Tôn sao vẫn chưa chịu về, thật là ngốc..." Cho đến khi không còn thấy bóng dáng bạn mình nữa, Sở Ngọc mới thu đầu lại, vờ như bất đắc dĩ mà phàn nàn.
Cố Phương Bạch biết trong lòng chồng đang khó chịu, cô đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng anh: "Đợi khi nào anh được nghỉ phép thăm thân, lúc chúng ta về Tô Châu sẽ ghé qua thăm lão Tôn và Trung đoàn trưởng Nhạc."
"Được..." Tâm trạng Sở Ngọc điều chỉnh rất nhanh, chỉ một lát sau anh đã bắt đầu bận rộn tay chân.
Ngoài chiếc túi nhỏ đựng đồ ăn, họ còn có 5 cái bọc hành lý lớn, không tiện để mãi trên giường nên anh định nhét hết xuống gầm giường.
Nhưng khi cúi người xuống, Sở Ngọc mới phát hiện gầm giường vốn đã không cao nay lại bị chất đầy đồ đạc, cùng lắm chỉ có thể gượng ép nhét thêm được một cái bọc.
"Sao thế anh?" Thấy chồng ngẩn ngơ, Cố Phương Bạch cũng cúi xuống xem rồi im lặng theo.
Một lúc sau cô mới gợi ý: "Hay là... tìm nhân viên bán vé hỏi xem, chúng ta gửi ký gửi đống hành lý này đi?"
Sở Ngọc thấy cũng khả thi, nhưng anh không vội đi ngay mà kéo một cái bọc trên giường xuống đất, để vợ ngồi vào chỗ trống vừa dọn ra: "Em ngồi nghỉ một lát, để anh ra ngoài hỏi xem sao."
Đúng lúc này, người phụ nữ ở giường tầng dưới đối diện vốn vẫn luôn quan sát động tĩnh của đôi vợ chồng trẻ bèn ngồi dậy nhiệt tình nói: "Gớm, ký gửi làm gì cho phiền phức lại tốn tiền, đống đồ dưới gầm giường kia là của tôi đấy..."
Cố Phương Bạch nhìn sang, thấy đó là một người phụ nữ khoảng bốn mươi, năm mươi tuổi, cắt tóc ngắn gọn gàng, ăn mặc khá chỉnh tề. Ngay khi cô tưởng bà ấy định dọn đồ đi thì nghe bà nói tiếp:
"Hai người cứ để hành lý dưới đất tạm vài tiếng, ga tới là tôi xuống rồi, lúc đó tha hồ có chỗ trống..." Nói đoạn như sực nhớ ra điều gì, bà vỗ đùi một cái, nghi hoặc hỏi: "Hai người không phải cũng xuống ga tới đấy chứ?"
Cố Phương Bạch vội vàng cười đáp: "Dạ không phải đâu ạ, chúng cháu phải ngồi tàu mấy ngày cơ."
"Thế thì đúng rồi, ký gửi gì chứ, em gái đừng trách chị đây nhiều lời, vừa tốn tiền oan lại vừa khổ thân ra..."
Người thời này đa số đều nhiệt tình, Cố Phương Bạch đã bắt đầu quen dần liền vội đáp: "Cảm ơn chị ạ."
"Hì! Cảm ơn gì chứ? Đều là người đi xa cả mà, chị tên Triệu Phẩm Tú, em cứ gọi chị là chị Triệu hay thím Triệu đều được."
"Chị Triệu, em tên Cố Phương Bạch, đây là chồng em."
Sở Ngọc không nói gì nhưng cũng gật đầu chào bà, rồi quay sang nhìn vợ: "Anh mang ba cái bọc lên giường tầng trên nhé."
Toa giường nằm thời này chia loại 4 người và 6 người. Tuy nhiên loại 4 người cực kỳ hiếm người mua được vé, ít nhất là đoàn tàu này chỉ công khai loại 6 người, giường chia ba tầng thượng, trung, hạ.
Sở Ngọc thấy tầng giữa quá bí bách nên lúc mua vé đã chọn thẳng tầng trên và tầng dưới. Cố Phương Bạch hiểu ý chồng, anh lo nếu chất hết hành lý dưới đất sẽ cản đường người khác đi lại: "... Gầm giường chắc vẫn nhét thêm được một cái đấy anh."
Thế là sau một hồi sắp xếp, trên sàn tàu cuối cùng chỉ còn lại một cái bọc. Cố Phương Bạch vẫn ngồi yên ổn ở giường tầng dưới, thấy chồng bận rộn đến mức mồ hôi đầm đìa, cô vội đưa khăn ướt qua: "Lau đi anh."
Sở Ngọc nhận khăn, sảng khoái lau một lượt từ đầu đến cổ rồi mới hỏi: "Em dùng nước trong bình giặt khăn đấy à?"
Cố Phương Bạch lấy chiếc quạt lá cọ ra bắt đầu quạt: "Vâng, dùng hết nửa bình rồi."
Sở Ngọc đứng dậy, từ trong bọc hành lý trên tầng thượng lôi ra một cái chậu nhôm, ném chiếc khăn bẩn vào rồi mới ngồi lại bên cạnh vợ, đón lấy quạt quạt cho cả hai: "Có muốn nằm nghỉ một lát không?"
Cố Phương Bạch lắc đầu. Nóng quá, dù cửa sổ đang mở nhưng lúc này đang là chính ngọ tháng Tám, thời điểm nóng nhất trong năm, gió thổi vào toàn hơi nóng hầm hập. Chưa kể trong không gian hẹp bằng sắt thép này lại chen chúc tới tận sáu con người...
Biết vợ đang bị nóng, Sở Ngọc đưa lại quạt cho cô rồi đứng dậy lấy cái chậu ở tầng trên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!