Chương 33: (Vô Đề)

Trước khi lệnh điều động được ban xuống, cả Sở Ngọc lẫn Cố Phương Bạch đều chỉ mong mỏi được rời đi càng sớm càng tốt.

Nhưng khi mọi chuyện đã thực sự an bài, trong lòng lại trào dâng niềm lưu luyến khôn nguôi. Con người quả là một sinh thể phức tạp và mâu thuẫn như vậy...

Cố Phương Bạch thì còn đỡ, ngay từ đầu cô đã biết mình chỉ tạm trú ngắn hạn nên có ý thức hạn chế tiếp xúc quá sâu với mọi người. Như vậy khi ra đi lòng sẽ bớt nặng nề hơn.

Nhưng Sở Ngọc thì khác. Từ năm 18 đến năm 28 tuổi, gần như một nửa quãng đời trưởng thành và sinh sống của anh là ở nơi này. Với anh, đây không chỉ là đơn vị mà còn là một mái nhà thứ hai.

Nghĩ đến việc sau này khó có cơ hội quay lại, vừa ăn tối xong, tâm trạng vốn đang hăng hái của Sở Ngọc những ngày qua bỗng chốc trầm xuống.

Cố Phương Bạch rất thấu hiểu, cô đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó.

Cô lôi từ góc dưới cùng của tủ bát ra hai chai rượu trắng cùng một hộp cơm bằng nhôm đầy ắp lạc rang và cá chỉ vàng chiên giòn, đưa cho người đàn ông đang rửa bát đũa.

Sở Ngọc hơi ngẩn ngơ: "Đây là...?"

Cố Phương Bạch mỉm cười giải thích: "Trong lòng khó chịu thì đừng có nhịn. Đi tìm lão Tôn hoặc Trung đoàn trưởng Nhạc uống một bữa thật đã đời, trút hết ra cho thoải mái."

Đây là hình ảnh mà Sở Ngọc không ngờ tới. Rõ ràng Phương Bạch nhà anh đã tốt lắm rồi, sao cô có thể tốt hơn được nữa chứ?

Anh tự hỏi kiếp trước mình đã tích bao nhiêu công đức mới có được cái số hưởng ở kiếp này?

Tiểu đoàn trưởng Sở cảm động đến mức hiếm khi lúng túng: "Chẳng phải hai hôm trước đã mời họ uống rồi sao?"

Cố Phương Bạch trêu chọc: "Cái đó khác. Lúc đó là mời mọi người cùng ăn, có nhiều chuyện khó nói. Hôm nay phê chuẩn cho anh được 'không say không về'."

Ánh mắt Sở Ngọc dần sáng lên. Anh bế bổng vợ lên cao, dường như vẫn chưa đủ, anh còn hò reo bế cô xoay mấy vòng: "Tuân lệnh lãnh đạo!"

"Đừng điên nữa, mau thả em xuống." Cố Phương Bạch vốn tính tình hiền lành giờ cũng muốn đá người. Suýt nữa thì... thật đấy, cô đau hết cả nách rồi đây này!!!

Thấy vợ hiếm khi dùng "ánh mắt hình viên đạn" lườm mình, Sở Ngọc mới sực nhận ra mình hơi l* m*ng, vội vàng đặt cô xuống: "Không sao chứ?"

Cố Phương Bạch vận động bả vai một chút: "Không sao, anh đi nhanh đi, bát đũa để em rửa."

Sở Ngọc vẫn không yên tâm, Phương Bạch nhà anh vốn mềm yếu, trông cứ như "phù dung trong gió". Thế là anh kéo cô lại, giúp cô xoa bóp vai một hồi lâu mới đẩy cô ra khỏi bếp: "Để anh rửa xong bát đũa rồi mới đi."

Cố Phương Bạch không ép thêm, chỉ quay đầu hỏi một câu: "Đêm nay có về không? Không về thì em không cài then cửa đâu đấy."

Sở Ngọc nói như lẽ đương nhiên: "Về chứ... không cần chừa cửa đâu, then cửa anh tự mở được."

"Được rồi, em đi tắm đây."

"Quần áo cứ để đó, đợi anh về rồi giặt luôn thể."

"... Vâng."

Vợ của Tôn Quang Minh vẫn chưa theo quân nên anh ta vẫn ở ký túc xá. May mà cấp Tiểu đoàn đủ tiêu chuẩn ở phòng riêng, một không gian mười mấy mét vuông cũng coi là tự tại.

7 giờ tối, anh ta vừa từ nhà ăn về, đang định xuống bể nước tầng dưới tắm rửa thì cửa lưới bị kéo ra.

"Sao hai người lại đến đây?" Tôn Quang Minh quay lại, thấy đồ đạc trên tay hai người thì mừng rỡ: "Vừa có rượu vừa có mồi thế này, hai người không sợ về nhà bị mắng à?"

Sở Ngọc đặt đồ xuống, đắc ý hếch cằm: "Cái gã 'sợ vợ' trong miệng cậu là lão Nhạc kìa, chẳng liên quan gì đến tôi cả. Cậu biết mà, Phương Bạch nhà tôi là cô gái tốt thế nào, cô ấy căn bản chẳng biết mắng người bao giờ... Sao? Không tin à? Nhìn thấy rượu với mồi chưa, đều là nhà tôi chuẩn bị cho đấy."

"Hừ... Để xem tôi có tin không?" Tôn Quang Minh thực ra là tin.

Những ngày qua tiếp xúc, anh ta thấy Phương Bạch cực kỳ chiều chuộng Sở Ngọc, chưa thấy nhà nào chiều chồng hơn thế. Nhưng lúc này anh ta không muốn tiếp lời, nhìn cái đuôi của Sở Ngọc sắp vểnh lên tận trời kia mà thấy ngứa mắt!

Người khó chịu tương tự là Nhạc Trung Quốc. Ông đặt hộp cơm nhôm và chai rượu lên bàn, bồi cho gã nhóc phiền phức một đá rồi hừ hừ bảo: "Nói lắm thế làm gì? Uống rượu, uống rượu!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!