Chương 32: (Vô Đề)

Tình cảm của cha mẹ nhà họ Sở rất tốt, hiếm khi to tiếng, phàm là chuyện gì cũng đều có sự bàn bạc, trao đổi. Lớn lên trong môi trường như vậy, do sự hun đúc từ nhỏ, Sở Ngọc cũng có thói quen chuyện gì cũng kể lại và trao đổi với vợ.

Lần này cũng không ngoại lệ, chập tối vừa bước vào cửa, anh đã kể ngay chuyện của Phương Tri Phàm.

Cố Phương Bạch đang giúp chồng treo mũ quân phục cũng không ngờ gã tra nam họ Phương kia vẫn còn "nhảy nhót", cô chán ghét chau mày: "Hắn muốn làm gì? Không lẽ lại ôm tâm tư báo thù đen tối gì đó chứ?"

Tháng 7 đang lúc nóng nực, đi bộ nhanh một quãng về nên lúc này trán Sở Ngọc đầy mồ hôi: "Chắc là vậy... lát nữa mình nói tiếp, anh đi tắm rửa chút đã."

Cố Phương Bạch chỉ vào chậu rửa mặt: "Em pha sẵn nước cho anh rồi."

"Không cần đâu, anh ra thẳng chỗ giếng nước, sẵn tiện dội chân luôn. Giày cao su không thoáng khí, bí cả ngày chân hôi rình, kẻo lại ám mùi lên người em."

Dứt lời, Sở Ngọc cũng chẳng đợi vợ phản ứng, cầm lấy khăn và chậu, ba chân bốn cẳng chạy biến.

Cố Phương Bạch trợn trắng mắt nhìn theo bóng lưng người đàn ông, chẳng qua là anh muốn dùng nước giếng mát lạnh thôi mà...

Sở Ngọc đi nhanh về cũng nhanh, khi anh bước vào nhà với thân hình sảng khoái, theo thói quen lại ôm vợ thơm hai cái rồi mới giúp múc cơm tối. Nhìn rõ đồ trong chậu, mắt anh sáng lên: "Đây là... mì lạnh?"

Thời này đồ ăn không có nhiều lựa chọn, đa số các nhà buổi tối chỉ ăn cháo loãng, cùng lắm thêm mấy cái bánh mỳ.

Cố Phương Bạch khá cầu kỳ, luôn cố gắng đổi món. Thấy dáng vẻ thèm thuồng của Tiểu đoàn trưởng Sở, đôi mày cô cong lên: "Thích thì ăn nhiều một chút, em cán không ít mì đâu."

Sở Ngọc đón lấy đôi đũa trên tay vợ: "Trong bếp nóng, em ra ngoài trước đi, để anh nêm gia vị. Đúng rồi, em có ăn cay không?"

"Có, em muốn ăn cay một chút." Cố Phương Bạch bê một bát to canh cà chua trứng đã để nguội từ trong chạn bát ra đi về phía phòng khách.

Sở Ngọc bưng bát mì lạnh đã trộn xong ra ngoài thì không thấy vợ trong phòng khách: "Phương Bạch?"

Giọng Cố Phương Bạch vọng vào từ bên ngoài: "Em ở đây, hôm nay mình ăn ngoài này đi, trong nhà nóng quá."

Sở Ngọc sải bước ra ngoài, bấy giờ mới phát hiện vợ không chỉ dùng hai chiếc ghế đẩu gỗ bắc thành một cái bàn tạm thời mà còn đốt sẵn hương muỗi bên cạnh. Anh cười: "Chuẩn bị cũng đầy đủ đấy chứ."

Cố Phương Bạch đặt chiếc quạt lá cọ xuống, cười đáp: "Tất nhiên rồi... mau ăn đi, lát nữa là trời tối hẳn đấy."

"Anh đã nhờ người mua quạt điện rồi." Sở Ngọc đưa bát tô cho vợ, còn mình thì trực tiếp ôm cả chậu mà "đánh chén".

Cố Phương Bạch định nói không cần mua vì chuyển nhà không tiện, nhưng lời vừa đến cửa miệng lại nghĩ đến việc thời này quạt điện rất hiếm, nếu lần này không mua, đợi đến quân khu miền Bắc lạ nước lạ cái sẽ càng khó mua hơn nên cô chuyển chủ đề: "Chuyện lúc nãy anh nói vẫn chưa hết, Phương Tri Phàm không làm hỏng chuyện của mình chứ?"

Sở Ngọc nuốt miếng thức ăn trong miệng: "Đừng lo, anh có người trông chừng rồi... Ngược lại là phía Hương Tuyết ấy, con bé ngốc nghếch đầu óc chẳng linh hoạt gì, bao nhiêu chỉ số thông minh chắc đem đổi lấy nhan sắc hết rồi, phải trông chừng cho kỹ."

Đây chẳng phải là chê Hương Tuyết là "bình hoa di động" sao?

Cố Phương Bạch vừa buồn cười vừa tức: "Em cũng xinh đẹp, có phải đầu óc cũng không linh hoạt không?"

Sở Ngọc lập tức "nhũn như chi bún": "Không có, tuyệt đối không có! Đồng chí Phương Bạch nhà anh vừa có tài vừa có sắc!"

"Phụt..."

Tiếng cười phun ra đột ngột ngắt ngang cuộc đấu khẩu của đôi vợ chồng trẻ.

Cả hai cùng nhìn về phía phát ra âm thanh, bấy giờ mới phát hiện gia đình Chính ủy Lưu bên cạnh chẳng biết từ lúc nào cũng đã bày cơm tối ra bên ngoài. Và cậu thiếu niên đang bịt miệng kia rõ ràng chính là "thủ phạm" gây ra tiếng cười lúc nãy.

Chính ủy Lưu hớn hở trêu chọc: "Tiểu Sở, cậu đây là... gia giáo nghiêm quá nhỉ."

Sở Ngọc lập tức trưng ra bộ mặt nghiêm túc: "Học tập lãnh đạo ạ!"

Chính ủy Lưu buồn cười lắc đầu: "Cái thằng nhóc này..."

Thật sự, Cố Phương Bạch lại muốn che mặt rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!