Các chính trị viên cấp tiểu đoàn cơ bản được coi là "nguồn dự bị tài năng" cho vị trí Chính ủy trung đoàn. Mà sở hữu khả năng hùng biện chính là một kỹ năng cực kỳ quan trọng của một Chính ủy.
Tôn Quang Minh đúng lúc lại là kẻ mồm mép linh hoạt, mấy câu nói líu lưỡi đơn giản sao có thể làm khó được anh ta? Thế nhưng cuối cùng anh ta vẫn không kiên trì bám theo.
Nguyên nhân rất đơn giản: sợ tên họ Sở kia sau này dùng nắm đấm để trả thù mình, chậc... đúng là đồ binh biền thô lỗ.
Sở Ngọc hoàn toàn chẳng quan tâm cộng sự đang mắng thầm mình thế nào, lúc này anh đã mặc áo mưa, đi ủng dắt tay vợ đi về phía nhà mình.
Cơn mưa dường như càng trở nên mãnh liệt hơn, cứ như bầu trời bị thủng một lỗ lớn, nước đổ xuống như trút, đập vào lớp áo mưa cao su màu xanh cỏ dày nặng phát ra những tiếng "bộp bộp" dồn dập và trầm đục.
Nước mưa tạt vào mặt ngày càng nhiều, Cố Phương Bạch giơ tay quệt mặt, hất bớt những giọt nước đi rồi kéo vành mũ áo mưa ra phía ngoài một chút.
Sở Ngọc bóp nhẹ tay vợ, đợi cô nhìn qua thì cúi người xuống: "Để anh cõng em về."
Phương Bạch nhà anh ống quần đã ướt sũng rồi, ước chừng trong ủng cũng đầy nước, mà còn phải đi thêm mười phút nữa mới tới nơi.
Ngày mưa bão đường xá khó đi, mỗi bước chân đều kéo theo những tia nước nặng nề, Tiểu đoàn trưởng Sở nếu cõng mình sẽ càng khó đi hơn, Cố Phương Bạch không đồng ý.
Cô nắm chặt bàn tay lớn của người đàn ông, mười ngón tay đan vào nhau lắc lắc: "Không cần cõng đâu."
Phương Bạch nhà anh sao mà tốt thế nhỉ? Muốn hôn quá!
Ngặt nỗi hoàn cảnh không cho phép, Tiểu đoàn trưởng Sở đang mềm lòng chỉ đành cố nén khao khát trong lòng, đưa tay ấn vành mũ áo mưa của vợ xuống thấp một chút rồi mới dắt tay cô tiếp tục đi về khu gia đình…
Ngày mưa trời tối nhanh. Khi hai vợ chồng về đến cửa nhà, bầu trời chỉ còn sót lại chút ánh sáng bạc mờ ảo.
Sở Ngọc giúp vợ cởi bộ áo mưa dày nặng trước, treo lên dây phơi dưới hiên nhà rồi mới bắt đầu cởi của mình. Lúc này Cố Phương Bạch đã tháo ủng, đi chân trần trên đất để mở khóa.
"Em đừng cử động, để anh." Da thịt trên người vợ mỏng manh như đậu phụ non, nước mưa cuốn theo không ít sỏi nhỏ, Sở Ngọc lo cô bị xước chân. Anh vén lọn tóc ướt dính trên má cô ra sau tai rồi mới cúi người úp ngược hai đôi ủng xuống để ráo nước.
Cố Phương Bạch không kiêu kỳ đến thế nhưng đối với sự chu đáo của Tiểu đoàn trưởng Sở, cô cũng chẳng dại gì mà từ chối.
Vậy nên cô không chỉ đứng yên mà còn đưa ra yêu cầu với người đàn ông đã vào trong nhà: "Múc cho em ít nước với, em muốn rửa chân."
"Được." Sở Ngọc mang đôi dép lê đặt cạnh chân vợ, lại kéo một chiếc ghế đẩu ra: "Ngồi đợi chút."
Quần từ đầu gối trở xuống đã ướt sũng, dính bết vào da rất khó chịu, Cố Phương Bạch xắn ống quần lên quá gối rồi mới ngồi xuống ghế, nhìn màn mưa bão bên ngoài. Cô vẫn không thích ngày mưa, nhưng mùi đất và cỏ cây sau khi được nước mưa gột rửa lại rất dễ chịu.
Đúng lúc cô không kìm được mà nheo mắt hít sâu một hơi, cửa nhà Chính ủy Lưu bên cạnh mở ra.
Một cậu bé chừng mười tuổi bước ra, một tay giữ chiếc vung nồi bằng gỗ trên đầu, một tay ôm khư khư chiếc bát tô trong lòng cẩn thận nhích từng bước ra ngoài.
Nhìn thấy Cố Phương Bạch, mắt cậu bé lập tức tròn xoe, vui vẻ nói: "Dì Phương Bạch, mẹ cháu bảo mang cho dì bát cá biển ạ."
"Giúp dì cảm ơn mẹ nhé, hôm nay hợp tác xã có bán cá sao?" Cố Phương Bạch vội vàng cầm chiếc ô để cạnh cửa, bước tới vài bước để nhận lấy.
"Là cá biển khô cậu cháu gửi đấy ạ." Mưa quá lớn, bỏ lại câu này, cậu bé liền vội vã chạy ngược vào nhà.
Lúc này Sở Ngọc đã pha xong chậu nước ấm, nhìn rõ thức ăn trên tay vợ, anh đưa tay đón lấy: "Nhà ai gửi thế?"
"Chị dâu Thục Nga." Cố Phương Bạch ngồi lại ghế rửa chân, không quên quay đầu giục chồng đang đi cất thức ăn: "Anh cũng lại rửa đi."
Sở Ngọc đứng dưới hiên trực tiếp dùng nước lạnh dội qua loa, đợi sau khi đi dép lê vào mới nói ra dự định lúc nãy: "Phương Bạch, dạo này chúng ta có nên mời mọi người tụ tập một bữa không?"
Hai năm qua dù anh phải chịu nhiều bất công và ghẻ lạnh nhưng sự tử tế anh nhận được còn nhiều hơn thế. Tuy một bữa cơm chẳng là gì, tình đồng chí cũng không vì khoảng cách mà thay đổi nhưng trước khi đi, Sở Ngọc vẫn muốn bày tỏ tấm lòng.
Cố Phương Bạch ngạc nhiên: "Ái chà, chúng ta lại tâm đầu ý hợp rồi."
Mắt Sở Ngọc sáng lên: "Vậy đợi khi có lệnh điều động chính thức, anh sẽ báo với nhà bếp một tiếng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!