Chương 30: (Vô Đề)

Tên trộm?!!

Ra

-đa của người quân nhân ngay lập tức báo động.

Sở Ngọc bất động thanh sắc cụp mắt nhìn theo hướng vợ chỉ, quả nhiên phát hiện ra điểm bất thường. Ngón tay kẻ đó linh hoạt đến lạ lùng, chỉ trong vài giây đã ra tay đắc thủ và đang ung dung bắt đầu mục tiêu thứ hai.

Không chỉ có vậy, dưới cái nhìn của Sở Ngọc, đối phương biết rõ trong đám đông có quân nhân mà vẫn dám ngang nhiên hành động. Hoặc là hắn cực kỳ tự tin vào thủ pháp trộm cắp của mình, hoặc là... hắn có đồng bọn tiếp ứng.

Sở Ngọc nhận lấy quần áo từ nhân viên bán hàng, vừa cười vừa ướm thử lên người vợ đồng thời âm thầm hoán đổi vị trí.

Thế nhưng dù anh kiểm soát bước chân cực tốt, hơi thở vẫn duy trì bình ổn, gã đàn ông hói đầu kia vẫn đánh hơi thấy điều chẳng lành.

Có lẽ hắn luôn dùng dư quang để quan sát xung quanh nên chỉ cần liếc mắt cảnh giác một cái, hắn liền hung hăng đẩy mạnh người phụ nữ trước mặt rồi quay đầu chạy biến.

"Ái chà!" Không chút phòng bị, người phụ nữ bị đẩy kêu lên một tiếng kinh hãi, cả người lao về phía trước khiến mấy người xung quanh lảo đảo.

"Chặn tên trộm phía trước lại!" Sở Ngọc thầm kêu không ổn, vừa khó khăn chen ra khỏi đám đông hỗn loạn vừa cao giọng nhắc nhở nam nhân viên bán hàng đứng gần cửa.

Phản ứng của anh nhân viên kia không chậm nhưng ngặt nỗi tên trộm có dao trong tay, anh ta theo bản năng né ra chỗ khác.

May mắn là động tác của Sở Ngọc cũng rất nhanh, khi đuổi được ra ngoài, tên trộm chưa chạy đi quá xa, chỉ là đang định lách vào một con hẻm. Nếu thật sự để hắn chui vào con hẻm chằng chịt lối rẽ đó thì chẳng khác nào cá gặp nước.

Sở Ngọc không dám chậm trễ, sải đôi chân dài, dùng tốc độ nhanh nhất đuổi theo gã sát nút...

Cố Phương Bạch theo sau chạy ra, chẳng kịp màng đến bím tóc đã bị chen lấn đến lỏng lẻo. Cô đứng ở cửa ngó nghiêng vài cái, dù chồng dặn không được chạy lung tung nhưng cô vẫn không yên tâm.

Do dự vài giây, cô sải bước chạy về phía đồn công an cách đó vài chục mét.

Cùng lúc đó, mọi người trong hợp tác xã mới bắt đầu sờ vào túi mình.

Ngay sau đó là hàng loạt tiếng kêu thảng thốt: "Trời ơi! Tiền của tôi mất rồi!"

"Của tôi cũng mất rồi!"

"Ôi mẹ ơi~~ Tiền và phiếu tôi chuẩn bị mua xe đạp bị trộm hết sạch rồi!"

"Gào cái gì? Mau đuổi theo đi chứ!"

Chẳng biết là ai nhắc một câu, mấy người bị hại mới sực tỉnh, lập tức bất chấp tất cả lao ra ngoài…

Phía bên kia.

Sở Ngọc vốn thường xuyên rèn luyện nên tốc độ cực nhanh, khoảng cách với tên trộm ngày càng rút ngắn. Khi tên trộm "vèo" một cái rẽ vào con hẻm nhỏ chỉ vừa hai người đi, chỉ vài giây sau, anh đã bám sát tới nơi.

Hẻm sâu hun hút, hai bên là tường rào cao ngất. Sở Ngọc nghe tiếng bước chân chạy ngày càng chậm lại trong hẻm, dù tốc độ truy đuổi không giảm nhưng anh đã nâng mức cảnh giác lên cao nhất.

Thực tế, sự cảnh giác này là hoàn toàn đúng đắn.

Đuổi thêm khoảng nửa phút, khi đi ngang qua một góc ngoặt, một gã thanh niên vạm vỡ đột nhiên lao ra, tay cầm dao rựa hung hãn chém tới: "Thằng lính thối tha, bớt lo chuyện bao đồng đi!"

Sở Ngọc đã có chuẩn bị từ trước, chân trái đạp mạnh xuống đất, mượn lực lách người sang bên cạnh.

Đồng thời tay phải anh đưa ra như tia chớp, khóa chặt cổ tay kẻ tấn công một cách chuẩn xác không sai một ly, sau đó dùng lực bóp mạnh vào huyệt đạo ở mạch môn của hắn.

Kèm theo một tiếng thét thảm thiết, cả cánh tay của tên hung đồ lập tức tê dại mất lực, hung khí trong tay cũng mất kiểm soát rơi xuống đất.

Thấy thế, Sở Ngọc lập tức dùng chân đá văng con dao ra sau lưng, đồng thời gập khuỷu tay trái, dùng đà xông tới đánh một cú cực mạnh vào vùng mềm dưới chấn thủy của đối phương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!