Tòa soạn báo Tô Châu là một căn lầu nhỏ ba tầng kết hợp kiến trúc Đông
- Tây. Nó sừng sững bên một con phố không mấy rộng rãi, bảng hiệu nền trắng chữ đen treo khiêm tốn trên cửa chính, tổng thể trông rất nội liễm.
Cố Phương Bạch chỉ tò mò quan sát vài cái rồi bước lên những bậc thềm đá đã được mài nhẵn bởi vô số bước chân để vào tầng một, ngay lập tức một mùi mực in nồng nặc ập thẳng vào mặt.
Cô vô thức nín thở, vừa chào buổi sáng các đồng chí ở khoa phát hành đang đóng gói vừa rảo bước thật nhanh lên tầng hai.
Mãi đến khi vào văn phòng bộ biên tập, cô mới dám thở phào. Thực ra ở đây vẫn có mùi mực nhưng tốt hơn tầng một rất nhiều, ít nhất là trong phạm vi có thể chịu đựng được.
"... Cứ tưởng hôm nay cậu sẽ đi muộn chứ."
Cô gái đang nói tên là Hồ Dao Anh, 25 tuổi. Hai người trạc tuổi nhau, thâm niên công tác cũng tương đương, lại còn ngồi đối bàn nên được coi là đồng nghiệp khá hợp cạ, thậm chí có thể nói là bạn tốt của nguyên chủ.
Cố Phương Bạch cất túi da và hũ đồ ăn vào ngăn kéo rồi mới nặn ra một nụ cười đáp: "Yên tâm, mình tính thời gian rồi."
"Cậu tự biết tính toán là tốt, ê... Bác cả gọi cậu về là để xem mắt hả?" Sợ người khác nghe thấy, Hồ Dao Anh không chỉ hạ giọng thật thấp mà còn đứng bật dậy, nhoài cả người qua bàn.
Trong ký ức, nguyên chủ đúng là có nhắc chuyện xem mắt với cô gái có gò má bầu bĩnh trông rất có phúc khí này. Cố Phương Bạch liền thản nhiên gật đầu.
Có được câu trả lời khẳng định, mắt Hồ Dao Anh sáng rực lên.
Cô nàng lập tức đứng dậy, bước vài bước rồi ngồi xổm xuống bên cạnh ghế của bạn, mặt đầy vẻ hóng hớt: "Thế nào? Anh chàng đó đẹp trai không? Bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì? Gia cảnh thế nào?..."
Cái kiểu hỏi như súng liên thanh này làm Cố Phương Bạch giật giật khóe miệng: "Vẫn chưa xem mắt."
Hồ Dao Anh hơi ngẩn người: "Hả? Thế... làm nghề gì thì chắc phải biết chứ?"
Cái này thì đúng là biết, chỉ là cô chưa kịp mở miệng thì chủ nhiệm đã thông báo bắt đầu buổi học chính trị. Cố Phương Bạch đành nói: "Lát nữa nói sau."
Sau buổi học chính trị, nhóm biên tập lại họp nội bộ. Đến khi nhận xong nhiệm vụ mới từ tổng biên tập và quay lại bàn làm việc thì đã hơn chín giờ sáng.
Hồ Dao Anh cũng nhận nhiệm vụ mới, đang nhăn mặt than vãn: "Bản thảo trước của mình bị tổng biên tập trả lại hai lần rồi, bài cũ còn chưa thông đã giao nhiệm vụ mới, lại còn là thể loại phê bình mà mình không thạo nhất nữa chứ..."
Cố Phương Bạch lấy từ ngăn kéo ra một viên kẹo, nhẹ nhàng ném sang bàn đối phương, tiện tay nhắc nhở một câu: "Đây cũng là nhu cầu của công tác cách mạng mà."
Hồ Dao Anh vốn đang bực dọc lập tức tỉnh táo lại, nhìn quanh quất xác định không ai chú ý mới nở một nụ cười cảm kích: "Đúng đúng đúng, mình sẽ tăng ca để đuổi kịp tiến độ."
Thấy đối phương đã hiểu ý mình, Cố Phương Bạch cúi đầu xem nhiệm vụ mới được giao.
Bản thảo phóng viên nộp lên mới chỉ là bản ghi chép phỏng vấn, cần phải mài giũa kỹ lưỡng. Tiêu đề là: "Người sắt"
- Công nhân tiêu biểu XXX, nén đau bệnh kiên trì bám trụ tuyến đầu. Ừm... một điển hình quên mình vì việc công.
Việc Cố Phương Bạch cần làm là nhanh chóng kiểm duyệt định hướng chính trị, nâng cao giá trị, trau chuốt nội dung... dường như có vài chỗ cấu trúc cũng cần điều chỉnh.
Cô không rõ công việc biên tập ở hậu thế ra sao nhưng nhiệm vụ thời này thực sự rất nặng nề. Năm giờ là giờ tan làm nhưng trừ trường hợp đặc biệt, hầu như ai cũng "tự nguyện" và "tích cực" kéo dài thời gian làm việc.
Người bận rộn đến tám chín giờ tối là chuyện thường, kiên trì đến tận mười một mười hai giờ đêm cũng không hiếm. Đó cũng là lý do nguyên chủ dọn ra ở ký túc xá đơn vị.
Hôm nay Cố Phương Bạch không muốn tăng ca nên cô buộc phải đưa bản thảo cho tổng biên tập duyệt trước giờ về... đành phải vùi đầu vào làm thôi.
Con người ta một khi bận rộn sẽ hoàn toàn không cảm nhận được thời gian trôi qua, chớp mắt đã đến giờ cơm trưa. Nếu không phải Hồ Dao Anh gọi đi nhà ăn, tâm trí cô vẫn còn chìm đắm trong bài viết.
Tại nhà ăn, vì có sẵn hũ cá kho và bánh nắm, Cố Phương Bạch chỉ tốn 5 xu mua thêm một món rau.
Hồ Dao Anh thì vẫn như mọi khi, mua một phần cơm 100g và một món mặn, một món chay.
Cô nàng cũng không hẹp hòi, trước khi ăn cá của bạn đã chia cho bạn một nửa món mặn của mình: "Ăn cơm xong đi cùng mình ra cửa hàng cung ứng (Hợp tác xã) một chuyến nhé?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!