Chương 26: (Vô Đề)

Tháng Bảy đang là giữa mùa hè.

Dù đã hơn sáu giờ tối, trời vẫn còn sáng rõ.

Sở Ngọc đeo bông hoa đỏ lớn trước ngực, dẫn theo mấy chục chiến sĩ của tiểu đoàn một rầm rộ kéo đến khu tập thể để đón dâu.

Anh đã từng tham gia hôn lễ của đồng đội trước đây nên đối mặt với cánh cửa phòng ngủ đóng chặt, anh chẳng hề ngạc nhiên.

Sở Ngọc chỉnh lại mũ, kéo lại gấu áo, xác định không có gì sai sót mới hít một hơi thật sâu, trịnh trọng gọi vọng vào trong: "Đồng chí Cố Phương Bạch! Anh đến đón em đây!"

Cánh cửa gỗ không hề sứt mẻ, người bên trong dường như chỉ chờ câu nói này.

Quả nhiên ngay khi lời vừa dứt, một giọng nói sảng khoái vang lên: "Đồng chí Tiểu Cố ưu tú như vậy không dễ đón đâu nhé. Tiểu đoàn trưởng Sở muốn rước cô dâu đi thì phải xem biểu hiện của cậu thế nào đã, mọi người có đồng ý không?"

Các chị dâu trong phòng đồng thanh cười đáp: "Đúng! Phải xem biểu hiện của cậu!"

Lâm Hỉ Phong đang ở bên cạnh cô dâu, nghe thấy Cố Phương Bạch cũng hùa theo hét lên thì cười không ngớt: "Ôi dào, cái cô em này thật không biết xấu hổ, nhưng cái tính này chị dâu thích."

Lúc này, Tôn Quang Minh ở ngoài cửa chủ động lên tiếng, vừa đập cửa vừa cao giọng cười nói: "Mở cửa mau! Mở cửa mau! Đón cô dâu nào!"

Vừa dứt lời, đám chiến sĩ phía sau lấy khí thế, cùng nhau hô vang: "Mở cửa mau! Mở cửa mau! Đón cô dâu nào!"

Tiếng hô của các chiến sĩ tràn đầy nội lực, vang dội như sấm bên tai. Sở Ngọc bị bầu không khí tác động, lập tức đứng thẳng lưng: "Các chị dâu, có thủ tục gì cứ đưa ra đây hết đi!"

Người chị dâu dẫn đầu trong phòng cười đáp ngay: "Đây là chính miệng Tiểu đoàn trưởng Sở nói đấy nhé. Vậy thì bắt đầu cửa thứ nhất: hát một bài quân ca cách mạng! Phải là tất cả các đồng chí đi đón dâu cùng hát mới tính!"

"Chuyện nhỏ này có gì khó?" Tôn Quang Minh bước ra trước cửa, nhìn đám chiến sĩ trong ngoài, vung tay: "Đoàn kết là sức mạnh... Chuẩn bị... Hát!"

"Đoàn kết là sức mạnh, sức mạnh này là sắt, sức mạnh này là thép..." Mấy chục con người cùng cất cao tiếng hát, giọng ca đồng thanh nhất quán, khí thế hào hùng như muốn hất tung cả mái nhà...

Sau một bản quân ca sục sôi là đến bài kiểm tra thể lực.

Nghe bảo mỗi chiến sĩ phải chống đẩy 100 cái, Sở Ngọc đã chuẩn bị tâm lý từ trước liền đặt mũ lên tủ, xắn tay áo, nhanh nhẹn nằm xuống đất dẫn đầu thực hiện. Phòng khách không rộng, phần lớn chiến sĩ lùi ra ngoài sân, theo nhịp còi mà đồng loạt lên xuống.

Cảnh tượng náo nhiệt khiến đám trẻ con vây xem phấn khích vừa cười vừa hò hét. Có mấy vị phụ huynh tinh quái, thấy các chiến sĩ làm nhẹ nhàng quá liền xách mấy đứa nhỏ nhà mình đặt lên lưng những người lính vạm vỡ. Điều này lại càng khiến đám đông cười vang và vỗ tay tán thưởng.

May mà thể lực của các chiến sĩ đều rất tốt, 100 cái chống đẩy không hề hấn gì, hoàn thành một cách dễ dàng. Đúng lúc này, các chị dâu trong phòng đưa ra cửa thứ ba: "Tất cả chiến sĩ cùng nhảy một điệu múa cách mạng!"

Nhảy... nhảy múa? Những gã đàn ông thô kệch vốn chỉ biết xem các cô gái văn công múa thì làm sao biết cái này? Tất cả đều ngây người ra, bao gồm cả chú rể.

Sở Ngọc lúc này chỉ hận không thể quay ngược thời gian mười phút trước. Nếu được làm lại, anh tuyệt đối không dám mạnh miệng bảo các chị dâu cứ đưa ra thủ tục. Anh thật sự không biết nhảy mà!

Nghĩ đến điều gì đó, Tiểu đoàn trưởng Sở quay đầu nhìn đám trợ thủ phía sau với ánh mắt đầy hy vọng. Cái nhìn này khiến những chiến sĩ trẻ vốn chẳng sợ ra chiến trận đồng loạt lùi lại một bước lớn.

Chỉ có một tiểu đội trưởng của đại đội một là mạnh dạn bước ra: "Báo cáo tiểu đoàn trưởng, tôi biết múa ương ca!"

Sở Ngọc dĩ nhiên biết ương ca là gì. Dù hơi ngượng ngùng nhưng để đón được vợ, anh xắn tay áo... liều luôn!

Vị tiểu đội trưởng dạy múa kia cũng là một nhân tài. Anh ta vừa vung tay uốn eo đi những bước nhảy hỷ khánh, miệng còn hát vang những bài hát khớp nhịp.

Tiểu đội trưởng cảm thấy mình dạy rất tận tâm, nhưng khổ nỗi đám chiến sĩ phía sau nếu không thẹn thùng thì cũng tay chân lóng ngóng.

Hình ảnh hiện ra cuối cùng thật không nỡ nhìn thẳng, nếu phải tìm một từ ngữ thích hợp để mô tả thì có lẽ là "quỷ múa loạn xạ"... Dù sao thì đám đông đứng xem cũng cười đến phát điên rồi.

Kéo theo đó, các chị dâu chặn cửa vì tò mò mà hé cửa càng lúc càng rộng! Đúng lúc này, Sở Ngọc đang vã mồ hôi hột, chân tay xoắn xuýt vào nhau bắt được ánh mắt của cộng sự... Cơ hội đến rồi!!!

Tôn Quang Minh lập tức móc từ túi ra một nắm phong bì nhỏ gấp bằng giấy đỏ tung mạnh lên không trung và hét lớn: "Phát bao lì xì đây! Anh em! Xông vào cướp cô dâu thôi!"

Đám chiến sĩ nghe lệnh là làm, lập tức cười hô hố chen vào trong nhà, đồng thanh hô vang: "Cướp cô dâu thôi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!