Chương 24: (Vô Đề)

Không có gì quan trọng hơn chuyện đại sự cả đời.

Sở Ngọc quả nhiên bị chuyển dời chú ý, anh đầy mong đợi nhìn vợ: "Tối mai được không?"

Cố Phương Bạch kinh ngạc: "Buổi tối ư?"

Sở Ngọc giải thích: "Ở bộ đội cơ bản đều mời khách vào buổi tối, ban ngày mọi người không sắp xếp được thời gian."

Cố Phương Bạch vỡ lẽ: "Thời gian anh quyết định là được, em không có ý kiến. Có điều... chẳng phải mai chúng ta định vào thành phố mua đồ sao?"

Nhận được câu trả lời khẳng định, tâm trạng Sở Ngọc lập tức bay bổng. Anh giơ tay lên, theo bản năng muốn chạm vào má vợ nhưng khi thấy bụi bẩn trên tay mình, anh lại rụt về.

Thấy vậy, Cố Phương Bạch bật cười, chủ động nắm lấy rồi véo nhẹ vào má người đàn ông: "Sao không nói gì thế?"

Hiếm khi thấy vợ chủ động thân mật, Sở Ngọc "thừa thắng xông lên", cúi người đặt một nụ hôn lên má cô rồi đắc ý nói: "Tiệc tổ chức ở căng tin, không cần chúng ta lo lắng đâu. Quay lại đưa tiền và phiếu cho ban cấp dưỡng là được."

Hóa ra còn có thể làm thế này? Cố Phương Bạch ngẩng đầu, ngạc nhiên nói: "Em cứ ngỡ phải chuẩn bị bận rộn một hai ngày cơ."

Sở Ngọc thấy vợ quá đỗi đáng yêu, không kìm được lại cúi xuống hôn thêm cái nữa: "Anh đâu có nỡ để em vất vả..."

Thực ra phần lớn các gia đình đều chọn mời khách tại nhà để tiết kiệm, nhưng gia sản họ dày, việc gì phải tự làm khổ mình?

"Khụ khụ khụ..."

Sự thân mật của đôi vợ chồng trẻ bị cắt ngang bởi tiếng ho đột ngột, cả hai cùng nhìn ra cửa.

Tôn Quang Minh nháy mắt ra hiệu, nụ cười đầy ẩn ý: "Tôi không làm phiền hai người chứ?"

Sở Ngọc nghiêng người che chắn cho vợ phía sau, chê bai: "Làm phiền rồi đấy, mau biến đi!"

Tôn Quang Minh coi như không nghe thấy, tự nhiên bước vào nhà: "Em dâu, tôi là Tôn Quang Minh, cộng sự của lão Sở. Chào mừng em đến với Trung đoàn 586!"

Nửa tháng qua, Cố Phương Bạch đã hiểu sơ về Tiểu đoàn trưởng Sở, càng là người nhà thì anh càng thả lỏng.

Vị đồng chí trước mắt này rõ ràng thuộc diện giao tình không tầm thường, thế là cô nhích sang một bên, cười chào: "Chào anh, đồng chí Tôn."

Nhìn cô gái trẻ hiện ra hoàn toàn trong tầm mắt mình, Tôn Quang Minh chỉ thấy mắt sáng rực lên: "Chào em, chào em. Em dâu cứ gọi tôi là lão Tôn là được, tôi với lão Sở là anh em sinh tử đấy!"

Dứt lời, anh ta lại nhìn sang cộng sự: "Em gái nhà ta thật thà quá, không nói dối câu nào!"

Cố Phương Bạch tò mò: "Hương Tuyết ạ? Cô ấy sao thế?"

"Không có gì." Sở Ngọc úp mở một câu rồi bắt đầu đẩy người: "Cậu đi được rồi đấy."

"Anh em tôi có lòng tốt qua giúp đỡ..." Tôn Quang Minh đảo mắt một cái nhưng lời phản đối chưa dứt thì trên tay đã bị ấn vào một cái chậu tráng men. Anh ta ngơ ngác: "Cái gì đây?"

Sở Ngọc quăng thêm một chiếc khăn rách vào chậu: "Chẳng phải bảo qua giúp sao? Đi múc ít nước về lau nhà giúp tôi."

Cái "giúp đỡ" anh ta định nói là góp ít tiền phiếu chứ không phải dọn vệ sinh. Tôn Quang Minh cố gắng vùng vẫy: "Lão Nhạc hôm qua đã sắp xếp người dọn dẹp rồi mà."

Sở Ngọc kiên trì: "Lau lại lần nữa."

Tôn Quang Minh vẫn không phục: "Tôi... cái đó, trong doanh trại còn có việc chờ tôi."

"Giờ là giờ nghỉ trưa, đừng sợ, anh em đi cùng cậu!" Sở Ngọc cầm lấy phích nước trên tủ ngăn kéo, kéo người ra ngoài. Lúc bước qua ngưỡng cửa, anh không quên quay đầu dặn vợ: "Phương Bạch, mệt thì vào phòng ngủ nghỉ ngơi trước đi."

"... Phương Bạch, mệt thì vào phòng ngủ nghỉ ngơi trước đi nha~~" Nhại lại với giọng điệu quái đản xong, Tôn Quang Minh với vẻ mặt đầy ghét bỏ bưng chậu chạy biến.

Sở Ngọc chân dài, nhanh chóng đuổi kịp rồi giơ chân tặng cho cái mông của kẻ đang làm trò kia một cú đá không thương tiếc!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!