"... Cái thằng ranh này, lão tử đúng là mắc nợ nó mà."
Chính ủy Lưu vừa bước vào văn phòng lão Nhạc đã thấy ông ấy vừa gác điện thoại vừa lẩm bẩm chửi mắng. Ông kéo ghế ngồi xuống: "Điện thoại của ai thế? Tiểu Sở à?"
Động tác quẹt diêm của Trung đoàn trưởng Nhạc khựng lại: "Sao ông biết?"
"Khó đoán lắm sao?" Người có thể khiến lão Nhạc vừa ghét bỏ vừa yêu quý như thế cả trung đoàn này chẳng có mấy ai, huống hồ còn là trao đổi qua điện thoại. Ngoài Tiểu Sở ra thì còn ai vào đây nữa.
Lão Lưu này tâm kế vốn nhiều như tổ ong, thấy ông ấy không nói rõ, Trung đoàn trưởng Nhạc cũng chẳng để tâm. Ông tiếp tục quẹt diêm, đợi điếu thuốc ngậm trong miệng được thắp sáng, ông mới vẩy tắt đốm lửa còn sót lại: "Tôi nhớ cạnh nhà ông còn một căn phòng trống đúng không?"
Chính ủy Lưu đặt xấp tài liệu lên bàn: "Có một căn, Tiểu Sở định đưa người nhà đến tùy quân à?"
"Ừ, thằng nhóc đó lĩnh chứng rồi." Tuy việc nhờ lãnh đạo cũ gây sức ép với phía Tô Châu sẽ chuốc lấy không ít lời ra tiếng vào nhưng kết quả tốt đẹp là được, Trung đoàn trưởng Nhạc cảm thấy rất đáng.
Chính ủy Lưu bừng tỉnh nhưng nhanh chóng nhíu mày: "Chẳng phải Tiểu Sở sắp điều chuyển công tác ra phương Bắc sao? Vậy cũng chẳng ở được mấy ngày."
"Kệ cậu ta ở được mấy ngày thì ở." Trung đoàn trưởng Nhạc rít một hơi thuốc sâu: "Thằng ranh này mấy năm qua đã đủ khổ rồi." Giúp được gì thì giúp một tay.
Lão Nhạc vẫn bao che cho cấp dưới như thế, Chính ủy Lưu bất lực lắc đầu: "Được rồi, lát nữa tôi bảo người sắp xếp."
Cộng sự làm việc thì Trung đoàn trưởng Nhạc hoàn toàn yên tâm. Tuy nhiên ông vẫn gọi với ra ngoài cho lính cần vụ đang đứng đợi: "Chiều nay cậu đừng đi theo tôi nữa, tìm mấy người đến dọn dẹp sạch sẽ căn nhà của Sở Ngọc. Đúng rồi, qua bên Ban doanh trại chọn mấy bộ nội thất tươm tất một chút, cỏ trong sân cũng nhổ sạch đi, còn nữa..."
Chính ủy Lưu vẫn im lặng lắng nghe. Một lúc lâu sau, mãi đến khi lính cần vụ rời đi ông mới đỡ trán than vãn: "Ai không biết lại cứ tưởng Tiểu Sở là con đẻ của ông đấy."
Trung đoàn trưởng Nhạc trợn mắt: "Tôi là vì Tiểu Sở sao? Tôi là vì vợ nó! Một nữ đồng chí ưu tú như thế bằng lòng gả thấp cho nó, phía nhà chồng chúng ta chẳng lẽ không nên thể hiện chút gì sao?"
Cái gì mà loạn thất bát táo thế này? Ai là "phía nhà chồng" với ông? Chính ủy Lưu lười đôi co với cộng sự, đưa tay gõ gõ vào xấp tài liệu trên bàn: "Xem đi, sư đoàn vừa truyền đạt xuống đấy."
"Cái gì cơ..." Trung đoàn trưởng Nhạc đón lấy, sau khi nhìn rõ dòng chữ trên trang đầu thì nhíu mày: "Đề cương truyền đạt tinh thần hội nghị công tác chính trị? Đưa tôi làm gì? Ông là người làm chính trị, ông chủ trì là được rồi."
Chính ủy Lưu: "Tôi định gọi thêm cả Thường vụ nữa, chúng ta họp một buổi."
Trung đoàn trưởng Nhạc: "Tôi không có ý kiến, học tập chính trị thì cứ làm nhưng không được làm chậm trễ việc huấn luyện bên tôi đâu đấy..."
Trong văn phòng, khi hai vị lãnh đạo cấp trung đoàn đang phối hợp công việc thì tin tức về việc Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1 Sở Ngọc
- người tuy ưu tú mọi mặt nhưng vì lý lịch gia đình mà không ai dám gả, một "lão quang côn" (trai ế) lâu năm đã kết hôn bỗng lan ra nhanh chóng như lửa gặp cỏ khô.
Các chiến sĩ không ai là không nghi ngờ tính xác thực của thông tin. Bất cứ ai rảnh rỗi đều chạy đi tìm Tôn Quang Minh để xác thực.
Đàn ông cũng hóng hớt lắm chứ.
Chẳng thế mà sau khi nhận được câu trả lời khẳng định từ chỗ Tôn Quang Minh, nhanh chóng có những kẻ "xem kịch chẳng ngại chuyện lớn" thong dong đi sang Tiểu đoàn 3 tìm Triệu Hữu Lượng.
Rồi trong sự ngỡ ngàng không tin nổi của hắn, họ ra sức ca ngợi vợ Sở Ngọc vừa đẹp người vừa đẹp nết. Ca ngợi cho đến khi mặt Triệu Hữu Lượng đen như nhọ nồi, họ mới cười hì hì rời đi.
Thực tế Tôn Quang Minh chẳng hề đề cập đến tình hình của nữ đồng chí đó, nhưng ngặt nỗi chuyện Triệu Hữu Lượng làm dạo trước quá bẩn thỉu, mọi người đều nén giận trong lòng nên tự nhiên đem hết những từ ngữ tốt đẹp nhất gán lên người vợ của Sở Ngọc.
Còn nếu lỡ như người thật không giống như lời đồn thì cũng chẳng sao, cứ xả được cơn giận trước đã…
Phía bên kia.
Gác điện thoại, Sở Ngọc cùng người vợ mới cưới bước ra khỏi bưu điện. Anh hoàn toàn không biết sự náo nhiệt trong đơn vị, chỉ nhìn cô gái bên cạnh: "Vẫn còn sớm, em có nơi nào muốn đi không?"
Mới hơn chín giờ sáng, quả thực còn sớm. Cố Phương Bạch không có nơi nào muốn đi nên thành thật lắc đầu: "Em không, còn anh?"
Sở Ngọc: "Vậy đi cùng anh mua vé tàu hỏa nhé?"
Cố Phương Bạch không có ý kiến: "... Xe để đâu ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!