Ở khu tập thể nhà máy thủy tinh.
Nhà họ Cố hôm nay náo nhiệt lạ thường.
Hứa Hoài Lam xin nghỉ từ ba giờ chiều để về tổng vệ sinh nhà cửa. Cố Vệ Quốc thì đã bắt đầu chuẩn bị thực đơn cho bữa tối từ ngày hôm trước. Ngay cả Cố Vinh Chi cũng chẳng được rảnh rang, vừa đi học về chưa kịp uống ngụm nước đã bị bố mẹ sai bảo xoay như chong chóng.
Vất vả lắm mới lau chùi được chiếc tủ năm ngăn sạch không tì vết, cậu chàng không nhịn được mà càm ràm: "Mẹ ơi, mẹ làm thế này thì hơi quá rồi đấy, đồng chí Sở còn có thể dùng kính lúp để soi nhà mình chắc?"
Những người làm ngành y đa số đều có chút bệnh sạch sẽ, và bác sĩ nhà máy Hứa Hoài Lam cũng không ngoại lệ. Ngày thường nhà cửa vốn đã ngăn nắp, hôm nay bà còn hận không thể lau sạch đến mức không còn một hạt bụi.
Nghe con trai cằn nhằn, bà đang tỉ mỉ lau vỏ tre bên ngoài phích nước nóng: "Làm việc nhiều vào, bớt mồm bớt miệng đi. Mau, ra xem chị con về chưa."
"Mẹ bắt con xem lần này là lần thứ năm rồi đấy." Cố Vinh Chi miệng thì than vãn nhưng hành động lại không hề chậm chạp, ba chân bốn cẳng chạy ra hành lang. Cậu vừa lén bốc viên thịt rán trong đĩa nhét vào miệng vừa ngó nghiêng về phía cổng lớn.
Định bụng nói là chưa về thì tầm mắt cậu bị thu hút bởi một hình ảnh không xa.
Vì trời âm u, buổi chiều mùa hè lúc hơn sáu giờ đã nhuốm màu hoàng hôn đậm đặc. Nhưng Cố Vinh Chi thị lực tốt, vẫn nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trong ánh sáng mờ ảo.
Sợ nhìn nhầm, cậu vịn vào lan can xi măng, nhoài người nhìn kỹ. Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đang đạp xe vững chãi tiến lại gần, và mỹ nhân ngồi sau với vạt váy hồng đung đưa theo gió chẳng phải là chị ba nhà cậu thì còn ai vào đây nữa.
Xác định không nhìn lầm, Cố Vinh Chi lập tức vỗ vai người cha đang cầm muôi xào nấu: "Bố, chị ba sắp đến cổng rồi, con xuống đón đây."
"Đến rồi à?" Cố Vệ Quốc theo bản năng ngó ra ngoài, quả nhiên thấy hai bóng người bước vào sân viện.
Khoảng cách hơi xa, cộng thêm trời tối, ông không nhìn rõ tướng mạo của chàng trai kia nhưng chỉ nhìn chiều cao và vóc dáng thẳng tắp, tảng đá trong lòng Cố Vệ Quốc đã hơi hạ xuống.
"Ái chà, cậu thanh niên này cao thật đấy, cao hơn Vinh Chi nhà mình nửa cái đầu cơ đấy." Sau khi hai bên gặp nhau, thấy con trai chỉ cao đến ngang tai tiểu Sở, mặt Hứa Hoài Lam lập tức rạng rỡ nụ cười.
Cố Vệ Quốc tuy cũng hài lòng nhưng vẫn muốn thử thách thêm, lẩm bẩm: "Vinh Chi tuổi mụ mới 16, còn lớn thêm được một đoạn nữa, sớm muộn cũng cao hơn cái cậu họ Sở kia thôi."
"Lại nói nhảm rồi, cao hơn tiểu Sở thì chắc phải mọc lên đến hai mét mất... Thôi đi, người ta lên đến nơi rồi, vào xào nốt món của ông đi!"
Hứa Hoài Lam lười để ý đến ông chồng đang "chua như giấm", bà vuốt lại mái tóc ngắn ngang tai, nhanh tay cởi tạp dề quàng lên người chồng, kéo lại gấu áo rồi cười rạng rỡ đi về phía đầu cầu thang.
Cố Vệ Quốc phàn nàn sau lưng vợ: "Trên người tôi có tạp dề rồi mà."
"Không sao, đeo thêm cái nữa cho chắc."
"......"
Từ tòa soạn về khu tập thể đi xe buýt chỉ mất nửa giờ nhưng đạp xe thì phải mất hơn một tiếng đồng hồ. May mà Sở Ngọc thể lực tốt, dù chở thêm người vẫn có thể đạp xe nhẹ nhàng.
Tất nhiên cái sự "nhẹ nhàng" này không bao gồm tâm trạng. Với Sở Ngọc, áp lực khi đi gặp nhạc phụ tương lai chẳng kém gì lần đầu đi làm nhiệm vụ.
Đặc biệt là khi được cậu em vợ tương lai cười nói đón lên cầu thang, dây thần kinh của anh càng căng thẳng dữ dội.
Cố Phương Bạch đi bên cạnh đương nhiên nhận ra sự khác thường của anh Sở, cô dịu dàng trấn an: "Đừng căng thẳng, bác trai và bác gái tôi hiền lắm."
Muốn cưới cô gái được người ta nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa về nhà, sao có thể không căng thẳng cho được? Nhưng Sở Ngọc vẫn phối hợp nở nụ cười: "Tôi sẽ cố gắng."
Cố Vinh Chi đi trước dẫn đường cũng cười: "Đúng đấy anh Sở, bố mẹ em nhiệt tình lắm, đặc biệt là mẹ em, trông thì nghiêm khắc thế thôi chứ..."
"Khụ khụ khụ... Tiểu Sở đến rồi à." Hứa Hoài Lam đón ở đầu cầu thang cắt ngang lời nói hớ của con trai. Bà nghiêm khắc chỗ nào chứ?
Cố Vinh Chi nở nụ cười nịnh nọt với mẹ già rồi nghiêng người một cái, nhanh thoăn thoắt lách ra sau lưng chị gái.
"......" Lười để ý đến thằng con quậy phá, Hứa Hoài Lam không dấu vết quan sát người tới đồng thời không quên cười chào hỏi: "Tiểu Sở phải không cháu?"
Vị trưởng bối trước mắt vóc dáng hơi đậm người, để kiểu tóc Hồ Lan gọn gàng, lông mày thanh tú, mắt dài tròn, da trắng, khi cười trông vô cùng thân thiện. Sở Ngọc thấy lòng nhẹ đi đôi chút, vội vàng chào hỏi: "Chào bác gái ạ, cháu là Sở Ngọc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!