Chương 16: (Vô Đề)

"Tôi không khuyên cậu nên trực tiếp đưa em gái đi tùy quân."

Sở Ngọc muốn đưa em gái đi theo đơn vị, anh có nắm chắc việc thuyết phục được cấp trên nhưng thủ tục phía thành phố Tô Châu vẫn còn những điểm chưa chắc chắn.

Vì vậy khi Hương Tuyết hỏi về nỗi lo lắng này, anh chỉ bảo đợi trời sáng sẽ đi hỏi người có chuyên môn.

Chẳng ngờ vừa mới trình bày tình hình với người bạn chiến đấu cũ đã chuyển ngành sang làm cảnh sát hộ khẩu ở đồn công an, anh đã nhận được ý kiến phản đối.

Sở Ngọc nhíu mày: "Thủ tục khó làm lắm sao?"

Đường Binh cạn lời: "Đừng có giả ngốc, cậu lại không biết em gái thuộc diện quan hệ huyết thống hàng bàng hệ sao? Em gái cậu đã trưởng thành từ lâu rồi, căn bản không nằm trong điều kiện được đi tùy quân."

"Cái đó không sao, tôi sẽ thương lượng với lãnh đạo, chỉ cần không dùng đến trợ cấp lương dầu của tổ chức thì cơ bản có thể linh động."

"Vậy thì đừng nhắc gì đến chuyện tùy quân, cứ khai giấy chứng nhận thăm thân đi, nhưng mà..."

Đường Binh rít một hơi thuốc, ngập ngừng vài giây rồi mới hạ thấp giọng tiếp tục: "Giấy thăm thân cũng phải qua mấy khâu thủ tục, chỗ tôi đây chỉ là một cửa thôi, quan trọng nhất vẫn là bên Ủy ban Cách mạng khu phố. Tình hình nhà cậu... chắc chắn vẫn còn người để mắt tới, e là không dễ dàng thả người đi đâu."

Sở Ngọc đương nhiên biết cái khó ở đây, nhưng anh có đường dây riêng của mình nên không thấy quá nan giải: "Tôi vẫn muốn khai chứng nhận tùy quân, giấy thăm thân không thể ở lâu dài được."

Đường Binh vội xua tay, tàn thuốc bay lả tả. Sở Ngọc nhanh nhẹn lùi lại phía sau, vẻ mặt đầy chê bai: "Lão Đường, chị dâu làm sao chịu nổi cậu nhỉ?"

"Chị dâu cậu xót tôi còn không kịp ấy chứ." Gương mặt chữ điền của Đường Binh đầy vẻ đắc ý.

Rời quân ngũ tuy có chút nuối tiếc nhưng giải ngũ rồi có thể ở bên vợ hàng ngày cũng rất tốt! Nghĩ tới đây, anh ta vừa dùng tay gạt tàn thuốc vừa cười nhạo: "Thôi bỏ đi, nói với cái đồ độc thân như cậu cũng chẳng hiểu được."

Ai độc thân? Sở Ngọc anh bây giờ cũng là người có đối tượng rồi nhé?

"Chà, nhìn cái bản mặt không phục của cậu kìa, có tiến triển rồi hả?"

Đường Binh trước đây từng là lính trinh sát, sau này bị thương nặng mới giải ngũ, cơ thể không chịu nổi công việc tuyến đầu nên đành chuyển sang làm văn phòng nhưng nhãn lực cần có thì không thiếu, làm sao không nhìn ra vẻ đắc ý trong mắt người anh em.

Sở Ngọc chỉ mỉm cười, tiếp tục chủ đề trước đó: "Tôi vẫn muốn khai chứng nhận tùy quân, cậu nói xem, tìm ai thì có tác dụng?"

Xem chừng là có em dâu thật rồi, trông có vẻ quý lắm đây.

Đường Binh biết hoàn cảnh của bạn mình, thấy anh không muốn nói nhiều nên cũng không hỏi thêm, nhưng trong lòng thấy rất mừng cho anh: "Muốn khai chứng nhận tùy quân ở Tô Châu này khó lắm, dù có làm được thì cũng dễ xảy ra sai sót ở khâu cuối cùng, hay là lão đại này hiến cho cậu một kế?"

Sở Ngọc: "Cậu nói đi."

Anh em một nhà, Đường Binh cũng không vòng vo: "Cứ để em ấy đăng ký làm thanh niên tri thức đi. Hai bao thuốc lá là có thể đến được nơi các cậu muốn. Đến lúc đó trời cao hoàng đế xa, rồi mới đưa người vào đơn vị, vừa tiện vừa an toàn."

Làm thanh niên tri thức sao? Có lẽ vì xót em gái phải chịu khổ, Sở Ngọc theo bản năng không muốn nghĩ theo hướng này...

"Đừng có xót. Đi bây giờ cùng lắm là xuống ruộng một hai tháng là cậu có thể đón người đi rồi, kiểu gì cũng tốt hơn là ở lại Tô Châu này, ngày nào cũng nơm nớp lo sợ."

Dứt lời, sực nhớ ra điều gì, Đường Binh lại nhắc thêm một câu: "Cậu đừng nghĩ những kẻ ngày nào cũng tìm em gái mình gây rắc rối đều có lý lịch sạch sẽ cả nhé?"

Sở Ngọc đương nhiên không ngây thơ như vậy, anh thậm chí dám khẳng định trong số hàng xóm có kẻ đã nhận lợi lộc.

Còn kẻ đứng sau là ai, anh cũng đoán được đại khái. Chính vì đoán được đại khái, biết rõ tình cảnh của Hương Tuyết không mấy lạc quan nên anh mới sốt ruột!

Đi làm thanh niên tri thức trước, tuy người có vất vả một chút nhưng lại chắc chắn hơn...

Thấy người anh em chân mày ủ rũ, Đường Binh ném bao thuốc qua: "Làm một điếu không?"

"Thôi." Sở Ngọc hầu như không hút thuốc nhưng vẫn thuận tay nhét bao thuốc vào túi: "Tịch thu nhé, cái thân xác rệu rã của cậu thì hút ít thôi. Tôi đi đây."

"Cái thằng này, quản rộng quá đấy. Tôi giấu được bao thuốc dưới mắt chị dâu cậu dễ dàng lắm đấy à?" Biết bạn đang bận, Đường Binh cũng không giữ lại lâu, vừa chửi đổng vừa tiễn người rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!