Sở Ngọc hôm nay không mặc quân phục nhưng rõ ràng là có tỉ mỉ sửa soạn.
Áo sơ mi trắng, quần tây đen, một bộ đồ rất bình thường. Nhưng nhờ vóc dáng thẳng tắp, chiều cao ưu việt và ngũ quan tuấn lãng, trông anh vẫn cực kỳ nổi bật.
Cố Phương Bạch nhất thời có chút ngẩn ngơ, vì sự xuất hiện đường đột của đối phương, và cũng vì bộ dạng này của anh...
"Không phải anh họ cậu à?" Thấy Phương Bạch mãi không có động tĩnh, Hồ Dao Anh nghi ngờ hỏi dồn.
Cố Phương Bạch bừng tỉnh, cô không nói phải cũng chẳng bảo không, chỉ gật đầu bừa với đồng nghiệp một cái rồi vội vàng đứng dậy nghênh đón.
Sở Ngọc vẫn luôn chú ý biểu cảm của đồng chí Cố, xác định cô ngoại trừ kinh ngạc thì không có vẻ gì là không vui, tâm trạng anh cũng thả lỏng đôi chút: "Tôi không làm phiền công việc của cô chứ?"
Cố Phương Bạch mỉm cười lắc đầu: "Không có, chúng ta sang phòng họp bên cạnh ngồi một lát nhé?"
Sở Ngọc: "Được."
Những người khác trong phòng biên tập đưa mắt nhìn đôi trai tài gái sắc rời đi, ai nấy đều tò mò nhìn về phía Hồ Dao Anh:
"Tiểu Hồ, anh chàng đó là ai vậy?"
"Nhìn dáng người giống quân nhân lắm."
"Không lẽ là đối tượng?"
"Phó chủ nhiệm chẳng phải trước đó bảo muốn giới thiệu tiểu Cố cho cháu trai ông ấy sao?"
"Cậu không biết à? Tiểu Cố từ chối lâu rồi."
"Hả? Tiểu Cố không sợ Phó chủ nhiệm trù dập à?"
"..."
Thấy các đồng nghiệp càng bàn tán càng đi xa quá, Hồ Dao Anh vội vàng lên tiếng giải thích: "Đừng nói lung tung nha, không phải đối tượng đâu, là anh họ của Phương Bạch đấy."
Cố Phương Bạch đã rời đi tuy không nghe thấy lời bàn tán của đồng nghiệp nhưng cũng đoán được tám chín phần, do đó cô càng hiểu rõ nguyên nhân Sở Ngọc làm vậy.
Người này tinh tế đến mức... bất ngờ.
"Sao thế?" Thấy đồng chí Cố cứ lén lút nhìn mình hết lần này đến lần khác, Sở Ngọc bật cười hỏi.
Cố Phương Bạch đẩy cửa phòng họp, giả vờ như không có chuyện gì đáp: "Không có gì."
Cô không nói, Sở Ngọc cũng không hỏi nhiều, lúc bước vào phòng họp, anh thuận tay mở toang cửa chính hết cỡ.
"Anh Sở nghĩ kỹ rồi?" Không tiện rời vị trí làm việc quá lâu, sau khi mời người ngồi xuống, Cố Phương Bạch đi thẳng vào vấn đề.
Người ta là con gái còn không né tránh, mình là đàn ông đại trượng phu càng nên phóng khoáng một chút, Sở Ngọc cố gắng đè nén sự mất tự nhiên trong lòng: "Phải, mấy ngày tới tôi đều rảnh, cô thấy tôi qua nhà bái phỏng vào ngày nào thì hợp?"
Cuối cùng cũng đợi được câu trả lời mong muốn, Cố Phương Bạch cả người thả lỏng hẳn ra: "Người để mắt đến tôi khá nhiều, tối ngày kia được không?"
Cô không biết người khác có ai đến gặp phụ huynh vào buổi tối không nhưng tình cảnh của cô và Sở Ngọc đều khá đặc thù, tuy có cảm giác lén lút rất nặng nhưng trước khi cầm được giấy đăng ký kết hôn, cẩn thận bao nhiêu cũng không thừa.
"Được, tối ngày kia tôi đến đón cô tan làm nhé?" Sở Ngọc hiển nhiên cũng nghĩ giống cô gái đối diện, hoàn toàn không cảm thấy việc bái phỏng buổi tối có gì sai trái.
Cố Phương Bạch: "Vâng, 5 giờ tôi tan làm."
"Vậy 4 giờ rưỡi tôi sẽ đợi ở dưới lầu. Đúng rồi, còn một việc nữa..." Việc đi điều tra nhà họ Cố, đồng chí Cố có lẽ sẽ không vui nhưng Sở Ngọc vẫn quyết định thành thật.
Cố Phương Bạch lại không thấy giận, kết hôn quân đội cũng phải thẩm tra chính trị mà, ngược lại cô còn thấy đi điều tra mới là tư duy bình thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!