Từ nhà họ Sở đi bộ đến khu tập thể nhà máy thủy tinh mất nửa tiếng. Nhưng xe buýt chỉ chạy trong vài phút.
Khi che ô xuống xe, Cố Phương Bạch mới phát hiện bầu trời đã hửng nắng. Cô thu ô lại, cẩn thận né tránh những vũng nước nông sâu trên mặt đất, tốn chút thời gian mới vào đến khu tập thể.
Trước cổng khu tập thể có rất đông người vây quanh, Cố Phương Bạch không lại gần góp vui nhưng cô vẫn bắt gặp nguyên nhân qua những lời bàn tán xôn xao của đám đông.
Tổ chức đã đồng ý đại tu hệ thống thoát nước rồi, trước cổng đã kéo đến hai xe ba gác đầy ống dẫn mới.
Chẳng trách mọi người lại phấn phấn chấn như vậy. Không ngoài dự đoán, chắc hẳn là bài báo kia của cô đã có tác dụng.
Mới có mấy ngày thôi nhỉ? Hiệu suất nhanh thật đấy. Dù hành động có chút liều lĩnh nhưng kết quả tốt đẹp, tâm trạng Cố Phương Bạch cũng theo đó mà vui vẻ hẳn lên.
"Về rồi à? Thấy mấy cái ống dưới lầu chưa?" Sắp 4 giờ chiều, Hứa Hoài Lam đang múc gạo vào gáo nước chuẩn bị vo gạo nấu cháo, thấy cháu gái về liền lập tức chia sẻ tin vui.
"Vâng, cháu thấy rồi, bao giờ thì khởi công ạ?" Cố Phương Bạch dựng chiếc ô ở hành lang cho khô rồi mới vào nhà.
"Chắc là một hai ngày tới thôi, dự báo thời tiết bảo hai ngày nữa không mưa... Còn cháu? Đi chơi với bạn cấp ba ở đâu thế? Bác cứ tưởng tối nay cháu không về ăn cơm."
Sau một tràng dài, sực nhớ ra điều gì, vẻ mặt Hứa Hoài Lam thoáng hiện sự chán ghét: "May mà cháu đi chơi đấy, hôm nay có đến hai đợt người tới làm mối, phiền chết đi được!"
Cố Phương Bạch tự động lờ đi chuyện xem mắt, chỉ nhấn mạnh: "Bạn cháu tên là Sở Hương Tuyết ạ."
Hứa Hoài Lam buộc chặt miệng túi gạo rồi cúi người nhét vào trong tủ: "Được được được, Hương Tuyết, bác nhớ rồi. Thế hai đứa đi chơi đâu?"
"Hương Tuyết không xin nghỉ được nên cháu đi một mình ra ga đón Sở Ngọc rồi." Trước đó sợ người nhà lo lắng đòi đi theo ra ga tàu, Cố Phương Bạch bèn tiền trảm hậu tấu.
"Phụt... khụ khụ..." Hứa Hoài Lam vừa hớp một ngụm nước liền bị sặc đến ho sặc sụa: "Cái... cháu nói thật à? Tiểu Sở về rồi? Đi đón người ta sao không bảo bác với bác trai cháu một tiếng?"
Cố Phương Bạch vừa đưa khăn vừa giúp bác vuốt lưng: "Thật ạ, chính vì lo hai người kích động quá nên cháu mới không nói."
"Cháu thật là... cháu là con gái, dù sao cũng phải giữ kẽ một chút chứ." Hứa Hoài Lam không nhịn được đưa tay dí trán cháu gái, giận đến mức chẳng biết nói gì cho phải.
Cố Phương Bạch không quá bận tâm chuyện này, nhưng để giữ hình tượng, cô vẫn nở một nụ cười hơi bẽn lẽn: "Vốn dĩ không phải chỉ có mình cháu, tại Hương Tuyết đột xuất không ra được thôi ạ."
Chuyện đã rồi, nói gì cũng vô ích, Hứa Hoài Lam chỉ lẩm bẩm một câu: "Cứ thấy tính nết cháu thay đổi không ít.", rồi bưng gáo nước ra hành lang vo gạo.
Người nói vô tình, người nghe hữu ý.
Tim Cố Phương Bạch thót lại một cái, vừa hồi tưởng xem mình mô phỏng chỗ nào chưa đạt vừa bước chân về phía phòng ngủ định tránh đi một lát.
Cô thấy mình diễn khá giống mà, mấy ngày nay cô đã thích nghi với việc thường xuyên nở nụ cười. Còn về bản chất, trước đây đối với người ngoài tuy có hơi lãnh đạm nhưng khi ở bên bà nội, cô tự nhận mình là một cô gái mềm mỏng.
Cho nên, chỉ cần cô dùng thái độ khi đối xử với bà nội để đối đãi với bác trai bác gái, chắc là... không sao đâu nhỉ?
Hứa Hoài Lam hoàn toàn không biết câu nói bâng quơ của mình đã khiến cô cháu gái chột dạ xoay chuyển cả nghìn lần trong đầu.
Thấy cô định về phòng, bà liền cất tiếng gọi lại: "Đi đâu đấy? Lau sạch đôi giày bẩn kia trước đi. Với lại cháu còn chưa kể cho bác xem Tiểu Sở người ngợm thế nào, lão Cố bảo nghe điện thoại thấy khá điềm đạm, bản thân cậu ta ổn chứ? Có tuấn tú như trong ảnh không? Chiều cao thế nào? Bác nói cho cháu biết nhé, thấp quá là không được đâu... Đúng rồi, cậu ta có nói bao giờ sang nhà bái phỏng không?"
Một loạt câu hỏi dồn dập ập xuống, Cố Phương Bạch cũng không tiện né tránh, đành thành thật kéo một chiếc ghế ngồi xuống cạnh bác gái, vừa lau giày vừa nghiêm túc trả lời từng câu hỏi một.
Bên kia.
Sở Ngọc tìm mấy người đồng đội cũ người bản địa đã xuất ngũ đi ăn một bữa cơm. Lúc về đến nhà đã hơn 7 giờ tối. Hơn một năm không gặp, em gái ngoài việc gầy đi một chút thì tinh thần vẫn khá tốt.
Mạnh mẽ hơn anh tưởng nhiều. Anh giơ tay lên, định bụng vỗ vai cô em nhỏ đầy an ủi rồi nói vài câu khích lệ sau ngày dài xa cách thì thấy cô đã vô cùng kích động lên tiếng trước:
"Anh! Anh về rồi? Gặp Phương Bạch chưa? Có phải cậu ấy đặc biệt xinh đẹp không!"
Quả thực rất xinh đẹp, xinh đẹp vượt xa dự liệu. Sở Ngọc là một người đàn ông có thẩm mỹ bình thường nhưng bị em gái hỏi thẳng thừng như vậy, anh có chút không tự nhiên: "Đồng chí Cố rất ưu tú."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!