Đối với đại sự cả đời của anh em, Tôn Quang Minh còn sốt sắng hơn cả chính chủ.
Sau khi cuộc họp kết thúc, anh ta lập tức giục đối phương viết đơn xin nghỉ phép: "... Tí nữa tôi còn phải xuống đại đội, không đi cùng cậu tìm Trung đoàn trưởng được."
Sở Ngọc lấy tờ đơn từ trong tủ tài liệu ra, bất đắc dĩ đáp: "Tôi chỉ đi xin nghỉ thôi, không cần cậu hộ tống đâu."
Tôn Quang Minh lườm một cái: "Tôi lo cậu đụng phải thằng nhóc Triệu Hữu Lượng kia kìa."
Sở Ngọc buồn cười: "Trông tôi dễ bị bắt nạt thế à?"
Tôn Quang Minh hừ lạnh: "Chẳng lẽ không phải? Tiểu đoàn trưởng Sở nhà ta tính tình tốt quá mà, lúc Triệu Hữu Lượng nói kháy nói đểu, có bao giờ cậu cãi lại đâu?"
Sở Ngọc không tự thấy mình tính tình tốt, anh vốn là người khá "có thù tất báo". Sở dĩ không thèm chấp là vì cảm thấy đàn ông con trai mà đi đôi co mồm mép thì thật vô vị, chẳng thà tổ chức thêm vài đợt thi đấu giữa hai tiểu đoàn rồi lần nào cũng nghiền nát đối phương cho xong.
Tuy nhiên thấy người anh em tốt lo lắng cho mình, anh cũng lên tiếng trấn an vài câu, rồi đẩy tờ đơn đã điền xong tới trước mặt đối phương: "Ký đi."
Dù hai người cùng cấp bậc nhưng anh muốn xin nghỉ thì với tư cách là Bí thư Đảng ủy tiểu đoàn, cũng chính là Chính trị viên
- người cộng sự của anh chính là cửa ải đầu tiên để đồng ý và bảo lãnh.
Tôn Quang Minh lướt qua một lượt, xác định không có sai sót gì mới ký tên vào vị trí của mình, kèm theo dòng chữ: "Tình hình đúng sự thật, đồng ý báo cáo cấp trên".
Tiếp theo cần Trung đoàn trưởng và Chính ủy phê duyệt, ngoài ra còn phải chọn một Tiểu đoàn phó tạm thay công việc nên Sở Ngọc đi tìm Trung đoàn trưởng trước.
Trung đoàn trưởng Nhạc biết rõ hoàn cảnh nhà Tiểu Sở nên cũng không nói nhảm, vung bút ký xoẹt một cái, thảo luận xong người thay thế mới bắt đầu càm ràm về đại sự cả đời của cấp dưới tâm đắc.
Một gã đàn ông thô kệch, tính tình vốn nóng nảy mà vì thuộc cấp, ông đứng đó lải nhải suốt hơn nửa tiếng đồng hồ.
Ý chính chỉ có một: kết hôn càng sớm càng tốt.
Sở Ngọc chỉ cảm thấy đầu óc lùng bùng, theo bản năng xoa xoa thái dương: "Tôi tự biết tính toán, ngài cứ yên tâm."
"Tôi thấy là cậu lại chê lão già này phiền rồi."
Trung đoàn trưởng Nhạc tức mình nốc nửa ca nước lạnh cho hạ hỏa rồi mới nói tiếp: "Đừng có coi thường, từ tháng 7 đến tháng 9, rất nhiều sĩ quan ở các chiến khu sẽ có biến động. Việc cậu muốn điều sang Chiến khu phía Bắc, tôi và Lữ đoàn trưởng đều sẽ giúp cậu tranh thủ, nhưng thăng chức hay điều chuyển ngang hàng thì phải xem tình trạng hôn nhân của cậu đấy."
Tất nhiên còn có khả năng tệ hơn... giáng chức hoặc trực tiếp cho phục viên xuất ngũ. Những lời này Trung đoàn trưởng Nhạc không muốn nói ra, quá xót xa, dù sao ông không nhắc thì tiểu Sở cũng tự đoán được.
Sở Ngọc quả thực hiểu rõ tình cảnh của mình hơn bất cứ ai nên thái độ anh trịnh trọng hơn: "Trung đoàn trưởng yên tâm, tôi biết phải làm gì."
Thấy anh thực sự nghe vào tai, Trung đoàn trưởng Nhạc mới hài lòng xua tay: "Bên này tôi cũng sẽ tiếp tục nhờ người tìm cho cậu cô gái nào tốt tốt. Đi đi, sang chỗ lão Lưu mà xin chữ ký."
Sở Ngọc không nói gì, chào theo quân lễ rồi xoay người rời đi. Văn phòng Chính ủy nằm ngay sát vách văn phòng Trung đoàn trưởng.
Nhưng Sở Ngọc vận khí không tốt lắm, Chính ủy Lưu không có ở đó. Anh tính toán thời gian, đoán ra nơi đối phương có khả năng ở nhất vào lúc này, định tìm sang đó thử xem sao.
Chẳng ngờ mới đi ra không bao xa đã đụng phải người không muốn thấy nhất, cái miệng quạ đen của Tôn Quang Minh đúng là thiêng thật...
"Tiểu đoàn trưởng Sở? Thật trùng hợp gặp anh ở đây, tốt quá, đỡ công tôi phải sang Tiểu đoàn 1 tìm anh." Triệu Hữu Lượng gần đây mặt mày rạng rỡ, vấn đề lý lịch đáng lo nhất đã được giải quyết, lại còn là dựa vào bản lĩnh cướp từ tay tên họ Sở về, hắn làm sao không đắc ý cho được?
Tuy vợ hắn là người nông thôn ngoại hình bình thường, chữ nghĩa không biết nhưng không chịu nổi người ta là vợ đầu, lại còn là bần nông tám đời cơ đấy! Còn Sở Ngọc... e là không còn thời gian nữa đâu nhỉ.
Nghĩ đến "ngọn núi" luôn đè nặng trên đầu mình sắp phải ngậm ngùi giải ngũ, còn mình thì vẫn có thể tiếp tục báo quốc, tâm trạng Triệu Hữu Lượng càng thêm tươi đẹp: "Tiểu đoàn trưởng Sở, ngày kia tôi có đặt mấy mâm rượu ở nhà ăn số 2, lúc đó anh nhất định phải tới chung vui lấy tí hơi hám may mắn nhé."
"Đạo bất đồng bất tương vi mưu", Sở Ngọc coi như không thấy vẻ đắc ý của đối phương, chỉ gật đầu một cái rồi sải bước rời đi.
Tuy nhiên hành động này của anh trong mắt Triệu Hữu Lượng lại là "bỏ chạy trối chết", khiến lòng hắn nảy sinh đôi chút đồng tình hiếm hoi.
Thành phần của Sở Ngọc kém xa mình, sau này dù có vận cứt chó tìm được người chịu gả thì điều kiện của đồng chí nữ đó chắc cũng "be bét" lắm…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!