Chương 30: Ngừng hát Dương Quan Điệp (5)

Do dự một lúc, cuối cùng vẫn là Tào Kiều Kiều mở lời trước:

"Biểu đệ của công tử giờ thế nào rồi?"

Kiếp trước khi gặp Mạnh Hổ, hắn đã là một kẻ ngốc, chẳng biết giờ ra sao. Nàng cũng có chút tình cảm với Mạnh Hổ, dù về tình hay về lý cũng đều muốn hỏi thăm một tiếng.

Tề Tuyên thấy Tào Kiều Kiều chủ động mở lời thì trong lòng mừng rỡ, nói:

"Biểu đệ ta giờ đỡ nhiều rồi. Hôm đó bị kẻ xấu hạ mê dược, sợ đến phát khóc, tỉnh dậy rồi còn khóc một hồi lâu. Giờ thì đã bình thường lại, may là thuốc kia không tổn hại đến đầu óc, bằng không ta quyết không để hai kẻ đó yên thân!"

Ánh mắt Tề Tuyên bỗng trở nên sắc lạnh. Tề Tuyên vốn là người ích kỷ, hay nói đúng hơn là vô cùng thiên vị người nhà, luôn coi trọng thân nhân của mình.

Điều Tào Kiều Kiều chú ý lại là câu "không tổn hại đến đầu óc" của Tề Tuyên, nàng hỏi:

"Mạnh Hổ… có thể nhận mặt chữ chưa?"

Tề Tuyên lắc đầu:

"Vẫn chưa nhập môn. Lần này di mẫu ta vào kinh cũng chính là vì chuyện học hành của biểu đệ. Nhưng ta thấy nó cũng khá lanh lợi, nhận chữ chắc không khó."

Tào Kiều Kiều trầm ngâm. Thì ra Mạnh Hổ không phải trời sinh đã ngốc, chẳng biết đời trước đã gặp phải chuyện gì mà tổn thương đầu óc, thành ra đần độn. Có lẽ bị bắt cóc, đến khi được Tề Tuyên tìm lại thì đã hóa ngốc. Nếu đúng là như vậy, thì nàng lại cảm thấy may mắn vì mình đã trọng sinh, chí ít còn có thể làm một việc tốt.

Tào Kiều Kiều bất giác mỉm cười, Tề Tuyên nhìn đến thất thần. Trong lòng hắn, tuy nàng có chút kiêu căng, nhưng thực chất… lại là một cô nương tốt bụng hiếm thấy.

Tề Tuyên vốn cũng không chán ghét Tào Kiều Kiều như vậy, thậm chí là… có phần thích nàng rồi.

Tào Kiều Kiều thấy bầu không khí giữa hai người đang rất tốt, lại định nói câu "từ nay về sau không liên quan gì nữa" thì lại nghẹn lời. Cuối cùng, nàng chỉ đành lấy hết dũng khí, cúi đầu nói:

"Tề quốc công, chuyện hối hôn là lỗi của ta. Ta đã liều mạng cứu biểu đệ công tử, cũng coi như đã giúp một tay. Mong rằng từ nay hai nhà không còn oán hận lẫn nhau."

Khóe mắt Tề Tuyên khẽ cong, nói:

"Tự nhiên rồi. Chuyện đó ta sớm đã không để tâm nữa. Cũng mong cha cô, Tào tướng quân, lượng thứ. Trước đây ta là hậu bối, thái độ lại chưa tốt, xin gửi lời tạ lỗi."

Tào Kiều Kiều mỉm cười:

"Phụ thân ta áy náy vì khiến huynh mất mặt, nên tự nhiên sẽ không trách huynh."

Tề Tuyên thấy hai người đã không còn gì để nói, bèn nhớ đến hai chuyện, nói:

"Chuyện thi đấu mã cầu, ta đã điều tra rõ rồi."

Tào Kiều Kiều quả nhiên hứng thú, nghiêm mặt hỏi:

"Là ai bày ra mưu hèn kế bẩn?"

Tề Tuyên nghiêm túc lại:

"Người đó tên là Lưu Chấn, là cháu của một viên quan họ Lưu đã bị giáng chức. Vì mấy năm nay hắn không qua lại với nhà họ Lưu, mà vị thúc thúc ấy cũng đã bị giáng chức lâu rồi, nên chúng ta đều không biết về thân thế của hắn, chỉ coi là một thiếu gia bình thường. Lưu Chấn chơi mã cầu giỏi nên mới được chọn vào đội, thường ngày tiếp xúc chỉ thấy hắn hơi cố chấp, không ngờ lại là người cực đoan đến thế.

Nhưng suy cho cùng, cũng là họ Tôn tự chuốc họa, chuyện này không liên quan đến ta hay Tôn Văn."

Tào Kiều Kiều chau mày:

"Sao lại nói vậy?" Không hiểu tại sao lại liên quan đến nhà họ Tôn.

Tề Tuyên nói:

"Tôn tướng quân từng theo Tào tướng quân đến Tây Bắc nhậm chức. Khi ấy để lập uy, ông đã xử phạt một huấn luyện viên bắn cung, chính là vị quan họ Lưu bị giáng chức kia. Người đó vốn đã tham ô, tác oai tác quái, bị giáng chức cũng là đáng đời. Nhưng ai ngờ Lưu Chấn – đứa cháu hắn – lại ôm thù quá sâu. Nghe đâu thuở nhỏ từng sống với nhà thúc thúc ấy một thời gian dài, có lẽ cảm tình sâu sắc, nên mới ghi hận tới giờ, gây ra màn kịch hôm đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!