Chương 49: Đổi nhà lấy lương thực ---

Khương Tiểu Du nhìn đội trưởng đội sản xuất này thể hiện sức chiến đấu bùng nổ như vậy, đôi mắt sáng rực lên!

Đây đâu phải là đội trưởng đội sản xuất gì chứ!

Đây đúng là thần trợ công của nhà cô mà!

Lão đại Khương và lão tam Khương vốn không muốn đồng ý, kết quả Trương Bình Nguyên lại nói họ là cán bộ nhà nước, cần nâng cao giác ngộ tư tưởng, nếu không thì đừng làm nữa, điều này dọa đến mức họ không nói được lời nào.

Từng khuôn mặt già nua méo mó như ăn phải cứt ch. ó vậy.

Khiến Khương Tiểu Du nhìn mà không nhịn được cười.

"Mẹ ơi, hay là mẹ gom góp trước, đưa tiền cho nhà lão nhị, nếu không thì mỗi tháng họ lại đến trường chúng con nhận lương của con, thế thì còn ra thể thống gì nữa?

Con còn mặt mũi nào nữa chứ? Sau này con còn dạy học ở trường thế nào được nữa đây?"

Khương lão thái nghe đứa con trai thứ ba của mình bảo bà ta móc tiền, xót ruột như thể bị móc sống ruột gan vậy.

"Tôi làm gì có tiền?"

Khương lão thái cứng cổ, c.h.ế. t cũng không chịu móc tiền ra.

"Mấy tháng trước con chẳng phải mới đưa mẹ nửa năm lương được truy lĩnh sao? Mẹ quên rồi à?"

Lão tam Khương cực kỳ sĩ diện, là không hề muốn hiệu trưởng của mình biết tình hình gia đình cậu ta chút nào.

Hiệu trưởng sống ở thị trấn, bình thường rất ít khi biết được những chuyện bát quái trong làng, cho nên hình ảnh của cậu ta trước mặt hiệu trưởng vẫn rất tốt.

Quan trọng nhất là cậu ta còn là người được hiệu trưởng tin tưởng, sau này nói không chừng còn có hy vọng được thăng chức.

Cái chuyện xấu hổ trong nhà như thế này mà để hiệu trưởng biết, người ta sẽ nhìn cậu ta thế nào? Sau này còn làm ăn gì được nữa không?

Thế nên, cậu ta đã không chút nương tay mà bán đứng chính mẹ ruột của mình!

Khương lão thái thấy bị con trai mình dở trò, tức đến muốn c.h.ế.t: "Nhưng học phí của mấy đứa nhỏ đâu có ít tiền đâu, số tiền con đưa cho tôi, tôi đều đã dùng để đóng học phí cho chúng nó rồi."

Lão tam Khương vẫn tiếp tục dở trò không biết mệt: "Học phí của mấy đứa nhỏ đã đóng từ mấy tháng trước rồi, mẹ có phải là già lẩm cẩm rồi không, sao mẹ lại quên rồi?"

Trương Bình Nguyên chướng mắt với vẻ keo kiệt của Khương lão thái, nói với lão đại Khương: "Anh cũng khuyên mẹ anh đi, có thì cứ lấy ra đi, cái vị trí của anh có rất nhiều người đang nhòm ngó đó."

Lão đại Khương cảm nhận được mối đe dọa cấp mười từ lời nói này, cũng biết mình không thể giả c.h.ế. t được nữa rồi, vội vàng chạy tới khuyên Khương lão thái móc tiền.

Khương lão thái dưới sự kẹp giữa của hai đứa con trai mà bà ta yêu thương nhất, cuối cùng vẫn miễn cưỡng móc tiền ra.

Nhưng chỉ móc ra 400 đồng, còn lại 80 đồng, Khương lão thái thế nào cũng không chịu móc ra nữa.

"Vậy được rồi, 400 đồng này nhà lão nhị cứ cầm trước đi, còn 80 đồng còn lại sẽ bù vào từ lương tháng sau và lương thực được chia lần này, các người thấy có được không?"

"Được ạ, được ạ, cảm ơn đội trưởng Trương, hôm nay may nhờ có chú, chú đúng là đại ân nhân của gia đình chúng cháu."

Trương Thục Phương vạn lần cảm ơn rồi cầm lấy tiền.

"Được, đã như vậy, việc phân gia cũng coi như xong rồi, giờ tôi sẽ viết giấy phân gia cho các người."

Trương Phúc Sinh đưa giấy bút đã chuẩn bị sẵn cho cha mình, rất nhanh giấy phân gia đã được viết xong.

Khương Tiểu Du không đòi đồ đạc trong nhà, lại còn làm tròn số tiền cho họ, chỉ cần họ bù lại lương thực năm nay cho gia đình cô, số tiền còn thiếu Khương Tiểu Du cũng không đến đơn vị của lão đại Khương và lão tam Khương đòi trừ lương nữa.

Tuy nhiên điều kiện là, nhà lão nhị sau này sẽ không phụng dưỡng Khương lão thái và Khương lão gia nữa, nhưng mỗi năm sẽ cung cấp 300 cân lương thực để hai ông bà già chi tiêu là được rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!