Chương 14: ---Dọa chết Khương lão thái

Khương Tiểu Du chau mày, đứng thẳng người dậy, vặn hỏi vào mặt Khương lão thái: "Bà nội, sao bà có thể nói như vậy, cháu vàng của bà có thể ăn thịt, còn chúng cháu là con gái thì uống một ngụm canh cũng là lãng phí?

Các vị bà con lối xóm có thấy không? Bà nội cháu trọng nam khinh nữ đến mức khiến người ta căm phẫn tột độ đó ạ!

Các vị đều là người làm chứng đó ạ! Bà nội của nhà họ Khương chúng cháu thật sự là không tầm thường chút nào!

Đội trưởng đại đội chúng cháu từng nói, xã hội mới nam nữ bình đẳng, phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời mà!

Thời đại nào rồi chứ, bà nội vậy mà còn dám làm theo cái kiểu trọng nam khinh nữ của xã hội phong kiến, bắt chúng cháu ăn cám nuốt rau, còn để cháu trai của bà ăn cơm trắng ăn thịt lớn, bóc lột quyền lợi của phụ nữ chúng cháu như thế, cháu thật sự rất thất vọng về bà!

Cháu sẽ đi tố cáo bà, sẽ có người dạy dỗ bà đấy!"

Tố cáo? Sao lại tố cáo nữa? Con bé này bị ma ám rồi sao?

Đôi mắt hình tam giác của Khương lão thái trợn trừng, không hiểu sao bây giờ lại thành ra thế này.

Hội Liên hiệp Phụ nữ này bà ta từng nghe đội trưởng đại đội nói qua một lần, bảo đó là nơi để phụ nữ làm chủ cuộc đời mình.

Con bé này mà thật sự đi đến chỗ đó tố cáo bà ta, vậy thì còn ra thể thống gì nữa!

"Ta… ta là bà nội mày, mày không thể tố cáo tao!"

Khương lão thái ngoài mạnh trong yếu, giả vờ hung dữ nói, còn định dùng chiêu tình thân.

Khương Tiểu Du trong lòng sớm đã không coi bà già c.h.ế. t tiệt này là bà nội mình nữa, tiếp tục đ.â. m thêm một nhát vào Khương lão thái.

"Bà là bà nội cháu cũng không thể trọng nam khinh nữ, vừa nãy nhiều bà con lối xóm đều nghe hết rồi đó, tự bà cũng thừa nhận mình trọng nam khinh nữ rồi.

Đến khi cấp trên đến, chắc chắn điều tra một cái là đúng ngay. Đến lúc đó họ sẽ mang bà về dạy dỗ t. ử tế! Nghe nói những chuyện như thế này, thời gian dạy dỗ cũng không hề ngắn đâu!"

Con ranh c.h.ế. t tiệt này nói thế là ý gì? Dạy dỗ thế nào? Không lẽ là ngồi tù sao! Bà ta tuổi này rồi không thể ngồi tù được! Bà ta không chịu nổi mất mặt đâu!

Khương lão thái lúc này không còn giữ kẽ nữa, van xin: "Tiểu Du à, bà nội mày già lẩm cẩm nói sai rồi, con ngàn vạn lần đừng đi Hội Liên hiệp Phụ nữ gì đó nha, bà nội không trọng nam khinh nữ đâu, thật sự không phải!

Bà nội chỉ là tức quá, lỡ lời thôi, thật đó, con ngàn vạn lần đừng đi tố cáo nha! Con gái con đứa, sao có thể động một tí là tố cáo chứ?"

"Cháu là con gái thì sao lại không thể tố cáo? Loa phóng thanh trong thôn đã nói, ở đâu có bóc lột ở đó có phản kháng, chúng cháu chính là muốn phản kháng sự bất công.

Ba chị em chúng cháu bị bà bóc lột bao nhiêu năm nay, cháu nghĩ đến chuyện này là đau tận tâm can. Cháu nhất định phải đi tố cáo bà!"

Nghe Khương Tiểu Du con ranh này cứng đầu cứng cổ như vậy, cả khuôn mặt Khương lão thái nhăn lại như ch. ó Shar Pei.

"Tiểu Du à, bà nội cũng một mớ tuổi này rồi, con không thể hành hạ bà nội như thế!"

Khương lão thái lần này thật sự sợ rồi.

Khương Tiểu Du lạnh lùng nói: "Không tố cáo bà cũng được, trừ khi bà gom một ít tiền chữa chân cho cha cháu, bằng không cháu thật sự quá thất vọng về bà và cái nhà này rồi.

Vừa nãy là thím cả, bây giờ là bà, đều cần bị bắt đi học tập cải tạo cho t. ử tế! Để cháu ngày mai rảnh rỗi sẽ đi tố cáo các người!"

Khương Tiểu Du biết rõ, trong thời đại này, những lời cô ấy vừa nói có sức răn đe đối với một người đến mức nào.

Mặc dù bây giờ đã là tháng 6 năm 1977, Khương Tiểu Du biết chỉ vài tháng nữa thôi đất nước sẽ khôi phục kỳ thi đại học.

Tình hình đang dần tốt đẹp hơn. Nhưng làn gió xuân của thời đại mới vẫn chưa thổi đến ngôi làng nhỏ hẻo lánh này, tư tưởng của họ vẫn còn bị gò bó trong những ký ức trước đây.

Nghe những lời Khương Tiểu Du nói, có thể khiến họ hoảng sợ tột độ, run rẩy.

Cô ấy ở đây giương oai diễu võ, chỉ cần tư tưởng không sai lệch, thì nhẹ nhàng dọa c.h.ế. t Khương lão thái và Vương Thúy Hoa chưa thấy sự đời này!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!