Tô Quan Khanh lại không tiếp lời, hắn khẽ khàng mở miệng: "Cô nương có biết không? Hồi nhỏ ta từng có một lần vô cùng đau khổ, lúc ấy ta cũng giống như bây giờ, đứng trên khối đá này."
Hắn cúi đầu, nhìn xuống mũi chân mình, trong giọng nói tràn đầy vẻ cô liêu và thê lương: "Khi đó chẳng có ai đến tìm ta, chỉ có Đồng Đồng đến tìm ta."
Hắn lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía Kiều Chiêu: "Lúc ấy nàng đứng ngay chỗ cô nương đang đứng. Cô nương đoán xem, lúc đó nàng đã nói gì với ta?"
"... Nói gì?"
"Nàng nói, huynh như vậy là muốn đem thân nuôi cá sao? Nhưng muội thấy cá chắc chẳng muốn ăn huynh đâu." Khóe môi Tô Quan Khanh nhếch lên một nụ cười, dáng vẻ dường như rất vui vẻ, nhưng đáy mắt lộ ra lại là nỗi bi ai tột cùng.
Kiều Chiêu có chút không đành lòng bèn quay mặt đi, hồi lâu sau, nàng thở dài một hơi: "Thôi được rồi, huynh lên đây đi, ta cho huynh biết tung tích của A Đồng."
Lời này vừa thốt ra, Tô Quan Khanh đang thất hồn lạc phách tức khắc hoàn hồn, vội vàng dùng cả tay chân bám lấy lan can thủy tạ mà leo lên.
Cột gỗ thủy tạ đã sớm mục nát, Kiều Chiêu sợ hắn ngã xuống, bèn đưa tay kéo hắn lên.
"Đa tạ," Tô Quan Khanh còn chưa đứng vững đã vội vàng truy hỏi, "Đồng Đồng rốt cuộc đã đi đâu?"
"Tuệ Thành, quê cũ của Chung bá mẫu," Kiều Chiêu đáp.
Trái tim vừa nhen nhóm chút hy vọng của Tô Quan Khanh lại chìm xuống. Tuệ Thành cách kinh thành đâu chỉ vạn dặm, Đồng Đồng đây là quyết tâm t. ử sinh bất phục tương kiến với hắn sao?
"Đồng Đồng vì muốn tránh ta mà chạy xa đến thế sao?" Tô Quan Khanh thẫn thờ lùi lại hai bước, đôi mắt ngây dại nhìn về phía trước.
Kiều Chiêu nói: "Không phải, cô ấy bảo ta là phụ thân của Chung bá mẫu đã qua đời."
Đôi mắt Tô Quan Khanh sáng bừng trở lại: "Họ về chịu tang sao? Chịu tang xong sẽ trở về đúng không?"
"Về chịu tang thì đúng là thật, nhưng xong việc, e là sẽ không trở lại nữa. Chung gia chỉ còn lại một mình mẫu thân của Chung bá mẫu, Chung bá mẫu không nỡ bỏ mặc mẹ già, đoán chừng họ qua đó sẽ ở lại luôn. Ngay cả nha đầu Triệu Tước Sinh cũng đi theo, hẳn là sẽ không về nữa đâu." A Kiều nhìn Tô Quan Khanh với ánh mắt đầy thương cảm khi thấy sự tuyệt vọng ngập tràn trong mắt hắn.
Trước đây nàng cứ ngỡ việc Tô Quan Khanh xa lánh Khương Đồng là cố ý trả thù, nàng là bạn tốt của Khương Đồng, đương nhiên cũng sinh lòng bất mãn. Không ngờ Tô Quan Khanh rốt cuộc vẫn là si tình một mảnh, ngược lại khiến nàng nảy sinh lòng trắc ẩn.....
Khương Đồng nhận được thư Kiều Chiêu sai người phi ngựa nhanh đưa tới khi đang ngồi trên xe ngựa đi Tuệ Thành.
Trong thư, Kiều Chiêu thay Tô Quan Khanh làm rõ hiểu lầm, lại kể về những biểu hiện của Tô Quan Khanh sau khi hay tin.
Khương Đồng xem xong thư, hồi lâu không nói một lời.
Chung Uyển Từ ngồi cạnh nàng đã sớm liếc thấy nội dung bức thư, bà than thở: "Mẹ đã bảo thằng bé Quan Khanh kia không thể là kẻ vô lương tâm mà."
Bà nhìn con gái đang trầm mặc không nói, chẳng biết đang nghĩ gì: "Theo mẹ thấy, hai con đều tâm duyệt lẫn nhau, hà tất phải náo loạn thế này?"
Triệu Tước Sinh nghe họ bàn luận chuyện này, không dám xen vào, nhưng đôi mắt nhỏ đã sớm sáng rực lên, không chớp mắt nhìn chằm chằm sư phụ mình.
Cô bé thấy sư phụ lắc đầu.
"Chàng hiện là thiên t. ử cận thần, tương lai nhất định lăng vân nhi thượng*. Con hà tất phải làm lỡ dở chàng."
"Thế này sao gọi là lỡ dở?" Chung Uyển Từ mặt đầy vẻ không đồng tình, "Nó tương lai dù có làm đến Thủ phụ, thì cũng cần một vị chính phòng phu nhân chứ?"
Chung Uyển Từ lấy hết sức bình sinh, đang định thuyết phục Khương Đồng, lại bị Khương Đồng nhạt giọng cắt ngang.
Khương Đồng thong thả gấp lá thư lại: "Vậy con về kinh thành làm Thủ phụ phu nhân, mẹ cùng cha về Tuệ Thành, mẹ con ta từ đây mỗi người một phương?"
Chung Uyển Từ vừa nghe lời này, bao nhiêu lời thuyết giáo chuẩn bị sẵn đều nuốt ngược trở vào.
Bà không muốn.
Bản thân bà vì lấy chồng xa mà không thể gặp mặt phụ thân lần cuối, mấy ngày nay mắt đã khóc sưng húp, sao có thể nguyện ý để con gái đi vào vết xe đổ này?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!