Hôm ấy, sau khi Tô Quan Khanh hoàn tất buổi thị giảng, Tiểu Hoàng đế bỗng tỏ vẻ thần bí, ghé tai nói nhỏ rằng có ân chỉ ban xuống, dặn hắn hãy về nhà tĩnh tâm chờ tin.
Vốn dĩ ngày hôm sau Tô Quan Khanh được hưu mộc*, hắn đã định bụng tối đến sẽ sang Khương gia dùng bữa. Nào ngờ sự tình thế này, hắn chẳng dám đi đâu, chỉ đành bó gối ngồi chờ tại khách đ**m.
Quá giờ ngọ đôi chút, nội thị trong cung tới truyền chỉ, vừa gặp đã tươi cười chắp tay chúc mừng. Bấy giờ Tô Quan Khanh mới vỡ lẽ, thì ra Tiểu Hoàng đế muốn ban trả lại toàn bộ điền sản và trạch viện của Tô gia đã bị tịch thu năm xưa.
Nội thị trước khi rời đi còn cười tủm tỉm dặn dò: "Ngày mai Tô Thị giảng hưu mộc, vừa khéo để đi làm thủ tục bàn giao điền trạch."
Tô Quan Khanh tạ ơn, tiễn nội thị ra về. Nghe lời ấy, hắn chẳng những không mừng rỡ như nội thị tưởng, mà lòng lại nặng trĩu. Ngày mai hắn định dành trọn ở Khương trạch kia mà! Nếu lỡ dở chuyện nghiệm thu, chẳng phải hắn lại phải đợi mười ngày nữa mới được gặp Đồng Đồng hay sao!
Song nghĩ lại, thuở nhỏ Đồng Đồng chẳng lạ gì Tô trạch, xem như cũng lớn lên ở đó, chưa chắc nàng đã không có hứng thú thăm lại chốn xưa. Ngày mai chi bằng cứ đến Khương trạch tìm nàng trước, nài nỉ nàng cùng mình đi nghiệm thu.
Ý định đã quyết, tâm tình Tô Quan Khanh tốt lên hẳn. Thấy trời đã muộn, hắn bỏ qua ý định sang Khương gia, ăn qua loa chút gì tại khách đ**m rồi vội vàng đi ngủ.
Sáng sớm tinh mơ hôm sau, hắn hăm hở tìm đến Khương gia.
Nào ngờ vừa đến trước cổng lớn, hắn sững sờ phát hiện cửa lớn Khương trạch lại bị khóa chặt từ bên ngoài.
Tô Quan Khanh nắm lấy ổ khóa lớn, cả người ngẩn ra. Khương gia đây là cả nhà đều ra ngoài? Chẳng lẽ không để lại một hạ nhân nào trông nhà?
Hắn bước xuống bậc thềm, trong đầu đầy rẫy nghi hoặc. Đi được hai bước, hắn chợt ngoảnh đầu nhìn lại, tâm thần bỗng chấn động dữ dội —
Tấm biển đề hai chữ "Khương Trạch" treo trên cao kia vậy mà đã không cánh mà bay!
Đồng Đồng dời nhà rồi sao?!
Tô Quan Khanh tức thì hoảng loạn, chạy vòng quanh Khương trạch như ruồi mất đầu. Vừa khéo gặp hai nam t. ử trung niên tiến đến định mở cửa. Tô Quan Khanh kinh hãi, ngỡ là trộm, liền lao tới quát lớn: "Giữa thanh thiên bạch nhật! Các ngươi sao dám lẻn vào tư gia người khác?"
Người cầm chìa khóa vô cớ bị vu là trộm, toan nổi giận, nhưng vừa liếc thấy y phục của Tô Quan Khanh, biết người này tuyệt đối không phải dân thường, bèn hạ giọng cười làm lành: "Tiểu nhân không phải trộm, tiểu nhân là phòng nha (môi giới nhà đất). Gia chủ nhà này đã dời khỏi kinh thành, ủy thác cho tiểu nhân bán ngôi trạch viện này."
"Cả... cả nhà rời khỏi kinh thành?"
Tô Quan Khanh như bị sét đ.á.n. h ngang tai, trong khoảnh khắc ấy, hắn chỉ mong là mình nghe lầm. Thế nhưng gã phòng nha lại nhẫn tâm đập tan tia hy vọng mong manh ấy:
"Chứ sao nữa, nghe bảo sau này không định quay lại, nhà để không cũng phí, chi bằng bán đi cho rảnh nợ."
Tô Quan Khanh lảo đảo lùi lại hai bước, ngoái nhìn khung cửa trống hoác, tuyệt vọng nghĩ: Đồng Đồng thật sự không cần mình nữa rồi.
Phút chốc sau, trong đầu hắn chợt lóe linh quang, túm chặt lấy vai gã phòng nha, giọng gấp gáp: "Đã là nhà chưa bán được, vậy chủ nhà chắc chắn vẫn ở kinh thành? Bằng không làm sao sang tên, làm sao nhận tiền?"
"Việc này..." Gã phòng nha bị túm chặt, không tiện vùng ra, tư thế có chút khó coi đáp, "Thực ra người tìm chúng tôi cũng chẳng phải gia chủ. Là Kiều Chỉ huy sứ của Cẩm Y Vệ, ngài ấy giao chìa khóa cho chúng tôi, đến lúc đó mọi thủ tục bàn giao đều do Kiều Chỉ huy sứ đại diện..."
Lời gã còn chưa dứt, Tô Quan Khanh đã vội vã buông hắn ra, ba chân bốn cẳng chạy biến.....
Tô Quan Khanh tìm đến nha môn Cẩm Y Vệ, tìm đến tư dinh của A Kiều, cuối cùng mới hay nàng đang ở trong cung nghe tuyên triệu.
Hắn dâng bài t. ử ngoài cung, lòng như lửa đốt đợi triệu kiến. Vừa được cho phép, chân hắn như không chạm đất lao vào trong. Tiểu nội thị dẫn đường phải nhắc nhở mấy lần hắn mới gượng gạo ổn định bước chân. Nhưng vừa vào điện, thấy A Kiều đang nói chuyện với Hoàng đế, hắn chẳng còn màng gì nữa, lao tới dồn dập hỏi xem có phải Khương Đồng thực sự đã rời kinh hay không.
Tiểu Hoàng đế bị gạt sang một bên: "..."
Chu Kiến Trừng chớp chớp mắt, ngây ngô nhìn sang A Kiều. Vị Thị giảng này của hắn vốn luôn ôn văn nho nhã, khuôn phép mực thước, sao hôm nay lại như kẻ mất hồn thế kia? Thất lễ trước ngự tiền rồi đấy!
A Kiều cũng chẳng buồn để ý đến Tiểu Hoàng đế, chỉ quay sang Tô Quan Khanh: "A Đồng quả thực đã rời kinh rồi."
"Tại sao nàng lại rời kinh? Nàng đi đâu?" Tô Quan Khanh dồn dập hỏi.
Hắn tuyệt vọng nghĩ rằng Đồng Đồng vì muốn tránh mặt mình mới bỏ đi. Hắn không hiểu, hắn đã dọn đi rồi mà! Đồng Đồng nhẫn tâm đến mức ngay cả cơ hội gặp mặt mười ngày một lần cũng không cho hắn sao?
A Kiều định nói, nhưng thấy ánh mắt tò mò hóng chuyện bên cạnh, bèn tâu: "Bệ hạ, người xem sách cũng mệt rồi, ra Ngự uyển dạo một chút chăng?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!