Diệp Thịnh vẻ mặt cũng nghiêm trang, hắn gật đầu: "Trừ khi có bằng chứng đầy đủ, chứng minh Hoài Sơn không liên quan đến chuyện này, nếu không, Ngô An e rằng chỉ thà bắt nhầm chứ không bỏ sót."
Hắn thấy vẻ lo lắng trên mặt Khương Đồng càng sâu đậm, liền an ủi: "Hiền điệt nữ đừng lo, cha cháu tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng. Ngô An muốn từ miệng cha cháu biết thêm nhiều tình hình, hắn tạm thời sẽ không g.i.ế. c cha cháu đâu."
Khương Đồng gật đầu, lại hỏi thêm vài câu về vụ án.
Diệp Thịnh nói: "Ta biết cũng không nhiều, nhưng ta ước tính hiện giờ bằng chứng trong tay hắn chắc chắn không đủ. Ta nghe ngóng được một tin, không biết thật giả ra sao, nghe nói t. ử sĩ mà họ bắt trước đây đã tự sát rồi. Nếu chuyện này là thật, vậy thì trong tay Ngô An không có cả nhân chứng lẫn vật chứng, hắn không có cách nào định tội Hoài Sơn."
Nói xong, hắn đứng dậy nói: "Những gì ta biết chỉ có vậy, nếu có tin tức mới, ta sẽ thông báo cho hiền điệt nữ."
Khương Đồng tất nhiên cảm ơn hắn lần nữa, đích thân tiễn hắn ra cửa.
"Ngô An chẳng qua là muốn tin tức về hoàng tự, vì hắn đã dứt khoát bỏ rơi cháu trai của mình, chúng ta cứ chiều ý hắn."
Đêm đã rất khuya, Khương Đồng nằm trên giường A Kiều, nhưng không hề có chút buồn ngủ nào, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào màn trướng.
"Được, chuyện này ta sẽ lo." A Kiều nằm bên cạnh nàng cũng mở mắt.
Khương Đồng lật người, nằm nghiêng nhìn nàng ấy: "Ngươi có nguy hiểm không?"
"Ngươi yên tâm, ta có chừng mực." Trong bóng tối, giọng A Kiều rất vững vàng.
Hai người lại bàn bạc thêm một số chi tiết, rồi mỗi người nhắm mắt ngủ đi.
Trong lúc Khương Đồng nửa mê nửa tỉnh, chợt nghe thấy cửa phòng cách vách của mình bị gõ.
Bây giờ đã gần mùa đông, nhiệt độ ban đêm đặc biệt lạnh, Khương Đồng không muốn bò ra khỏi chăn ấm, nàng nhìn A Kiều, thấy đối phương tuy hít thở ổn định, nhưng lông mi khẽ run, hiển nhiên cũng như nàng, nghe thấy nhưng không muốn động đậy.
Khương Đồng nhắm mắt, làm bộ không nghe thấy, nào ngờ tiếng gõ cửa tuy nhỏ, nhưng lại dai dẳng không ngừng.
"Ta vừa nghe thấy tiếng gậy trúc chạm đất." A Kiều đột nhiên lẩm bẩm một câu.
Khương Đồng giật mình, lập tức lật người dậy, quấn chăn đi mở cửa.
Quả nhiên, cửa vừa mở ra, liền thấy người đứng ở cửa phòng cách vách chính là Tô Quan Khanh.
Tô Quan Khanh nghe thấy tiếng cửa phòng cách vách mở, cũng kinh ngạc—
Thời gian này, A Kiều rất ít khi sang đây, dù có sang, cũng là đến tối, sáng đi.
Nàng ấy đến vào buổi tối, Tô Quan KhanH tất nhiên không biết, vì vậy chàng tưởng gian tai phòng này của A Kiều là bỏ trống.
Chàng đang định mở lời xin lỗi vì đã làm phiền người ta, liền nghe thấy giọng Khương Đồng: "Quan Khanh? Chàng tìm ta?"
Tô Quan Khanh ngỡ ngàng: "Đồng Đồng? Nàng không ở phòng mình sao?"
"Ta đang nói chuyện với A Kiều."
"Về Diệp Thịnh, ta vừa nhớ ra một vài chuyện." Tô Quan Khanh chấm gậy trúc đi tới, khẽ nói.
Khương Đồng thò tay từ trong chăn ra, kéo chàng vào nhà: "Bên ngoài lạnh, vào trong nói đi."
"Về việc giao thiệp của cha ta, ta không rõ lắm. Nhưng ta nhớ năm xưa trước khi ông ấy thọ tang, cũng thường xuyên đến nhà ta." Tô Quan Khanh nói.
"Ý chàng là, ông ta cũng có tham gia vào việc mưu phản?" Sâu trong phòng vang lên giọng A Kiều.
Tô Quan Khanh lắc đầu: "Ta không biết."
"Vậy chàng có biết năm đó ông ta đứng về phe nào không?" Khương Đồng hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!