Chương 3: (Vô Đề)

Trong lúc A Kiều gợi ý, Khương Đồng đã dùng tay không đào được một cái lỗ trên sàn nhà.

— Đó rõ ràng là một lối thoát đã được ngầm chuẩn bị từ trước, thông thẳng xuống dòng vận hà bên dưới. Đại để những người lăn lộn trong chốn giang hồ, thường sẽ tự để lại cho mình một đường lui.

Thấy lửa càng lúc càng lớn, Khương Đồng không dám chần chừ nữa. Nàng kéo A Kiều rồi nhảy tọt xuống cái lỗ đó.

Và chỉ vài hơi thở sau khi hai người chìm vào mặt nước, cả căn gác xép cũng đổ sập theo.

Khương Đồng hồi nhỏ là một cô bé hiếu động, không ít lần trèo cây bắt chim, lặn sông bắt cá, nên bơi lội cũng khá tốt.

Nàng lật A Kiều ngửa mặt lên, một tay đỡ cằm hắn, tay còn lại bơi.

Trên bờ hỗn loạn, quả nhiên không ai để ý đến hai người đang nhanh chóng trôi theo dòng nước về phía hạ lưu.

Mãi đến khi bị nước cuốn trôi ra khỏi thành, Khương Đồng mới lấy lại được chút sức lực, cùng A Kiều bò lên bờ tại một con dốc thoai thoải.

Vừa lên bờ, nàng liền thả lỏng hoàn toàn, nhắm mắt chỉ lo th* d*c.

Không biết đã qua bao lâu, từ xa vọng lại tiếng gọi đầy lo lắng của Tô Quan Khanh.

"Đồng Đồng! Đồng Đồng!..."

Tiếng gọi từ xa vọng đến gần, nhanh chóng hướng về phía Khương Đồng.

Khương Đồng hé mắt nhìn, nhưng thực sự không còn sức để lên tiếng.

Chẳng mấy chốc, tiếng Phất Liễu đã truyền đến: "Ở đằng kia kìa! Sao lại nằm bất động? Chẳng lẽ đã c.h.ế. t rồi sao?... Ấy! Ấy! Quan Khanh ngươi bình tĩnh chút!"

Nghe đến đây, Khương Đồng cuối cùng cũng gắng gượng bò dậy khỏi mặt đất, ánh mắt hướng về phía bờ kè.

Đường đi bên bờ phức tạp, cỏ dại mọc lúp xúp, có chỗ còn cao hơn người, đá lởm chởm sắc nhọn. Con đường đất và lòng sông có độ cao chênh lệch đến vài thước.

Tô Quan Khanh không nhìn thấy, đành phải dùng cả tay và chân, bò từ đường đất xuống, tiến về phía Khương Đồng.

Lúc Khương Đồng bò dậy, nàng thấy Tô Quan Khanh một chân lún vào bùn ướt bên bờ, khó khăn lắm mới rút ra được, rồi lại lao về phía nàng, sau đó lại lún vào một vũng bùn khác.

Khương Đồng nhất thời có chút sững sờ. Trong ký ức của nàng, Tô Quan Khanh luôn là một quân t. ử đoan trang, hành động có chừng mực, nàng chưa từng thấy chàng xông xáo một cách liều lĩnh như thế này.

"Quan Khanh, chàng đừng vội, thiếp không sao," Khương Đồng vội vàng bò dậy, chạy tới đỡ Tô Quan Khanh, "Hai người làm sao tìm được thiếp?"

Tô Quan Khanh được Khương Đồng kéo lại, muốn đưa tay thăm dò nhưng cuối cùng lại không dám. Đôi mắt chàng đã đỏ hoe: "Phất Liễu nói gác xép rơi xuống vận hà, ta liền nghĩ cứ xuôi theo dòng nước mà tìm. Đồng Đồng, nàng không sao chứ?"

"Thiếp không sao, chỉ là người kia đi không được, thiếp lại cõng không nổi..."

Phất Liễu hất tay áo: "Cứu cũng đã cứu ra rồi, còn quản hắn làm gì? Cứ để hắn nghỉ ngơi rồi tự đi chứ!"

Khương Đồng vẫn giữ lấy tay áo Tô Quan Khanh: "Thiếp nghe nói ngoại ô này có sói, nếu đợi trời tối, e là người này khó giữ được mạng."

"Không sao, để ta cõng đi," Tô Quan Khanh cảm nhận được sức nặng trên tay áo, chàng lắc lắc tay áo mình, "Nàng chỉ đường cho ta, người đó ở đâu?"

Phất Liễu trợn mắt trắng dã, không nói tiếng nào.

Bên kia Khương Đồng đã kéo Tô Quan Khanh đi về phía A Kiều.

Hai người cùng nhau đỡ A Kiều lên lưng Tô Quan Khanh.

Có lẽ do d.ư.ợ. c tính phát tán, A Kiều lúc này đã hôn mê.

Tô Quan Khanh cõng người, Khương Đồng một tay cầm gậy trúc của chàng, một tay kéo cánh tay chàng. Ba người, người nào người nấy lấm lem bùn đất, hướng về Khương gia mà đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!