Hai người đang đứng đối mặt nhau, chẳng biết nói gì, chợt nghe bên ngoài trở nên ồn ào, xen lẫn những tiếng la hét hỗn loạn:
"Cháy rồi!"
"Mau cứu hỏa!"
Khương Đồng bước nhanh ra cửa nhìn ra ngoài, chỉ thấy một làn khói đen đậm cuộn lên từ vị trí cách đó chừng vài con phố.
"Là nơi nào bốc hỏa vậy?" Tô Quan Khanh cũng lần mò chống gậy bước ra cửa.
"Nhìn hướng, hẳn là phía bến tàu." Lời Khương Đồng vừa dứt, sắc mặt nàng đột nhiên thay đổi.
Nàng nhớ rõ vụ hỏa hoạn lớn ở bến tàu lần này.
Vào thời điểm này năm đó, nàng đã nghe phong thanh, nhưng mãi đến sau này, khi bước vào tuổi trung niên, nàng mới thực sự hiểu rõ nội tình vụ cháy.
Bấy giờ, nơi nhân thế nàng chẳng còn người nào để vướng bận, nàng dồn hết tâm trí vào nghề phục chế, trong mắt chỉ có hết bức cổ họa này đến bức cổ họa khác đang chờ nàng chữa trị.
Nàng chưa bao giờ để ý chủ nhân của bức họa là quan lại quý tộc hay văn nhân nhã sĩ nào.
Duy chỉ có một người là ngoại lệ.
Khi người đó mang tranh đến tìm nàng, ăn vận chỉnh tề, ra dáng một thư sinh. Nhưng khí chất người đó lạnh lẽo, trên hổ khẩu (phần thịt giữa ngón cái và ngón trỏ) lại có vết chai sạn do cầm đao kiếm lâu ngày, hiển nhiên không phải là kẻ đọc sách.
Khương Đồng sau này mới biết, người này là thủ lĩnh của tổ chức ngầm lớn nhất đương triều, thế lực trong tay lớn đến nỗi triều đình cũng phải kiêng dè đôi chút.
Thật trùng hợp, người đó cùng quê với Khương Đồng, và cả hai đều gặp biến cố khi còn trẻ, buộc phải rời bỏ quê hương.
Mà khởi nguồn của biến cố đó, chính là trận hỏa hoạn đang xảy ra trước mắt này.
Lúc lửa bốc lên, người đó đang ở trong kho hàng bến tàu, tuy may mắn thoát c.h.ế.t, nhưng lại bị trọng thương và hủy dung. Từ đó về sau, hắn buộc phải dùng thuật dịch dung che giấu, không bao giờ dám lộ diện dung nhan thật nữa..... Hiện tại lửa mới bốc, liệu mình có cơ hội cứu được vị thủ lĩnh mà hơn hai mươi năm sau, chỉ cần dậm chân một cái là có thể làm rung chuyển cả quốc gia này không?
Khương Đồng nghĩ đến đây, tim đập thình thịch, liền nhấc chân bước vội ra ngoài.
Tô Quan Khanh nghe tiếng động không ổn, vội vàng gọi nàng một tiếng: "Đồng Đồng, nàng đi đâu vậy?"
"Cứu người."
Tô Quan Khanh kinh hãi, muốn khuyên nàng đừng đi, nhưng chàng biết, Khương Đồng chưa bao giờ là người nghe lời, đặc biệt là lời của chàng.
Nghe tiếng bước chân càng lúc càng xa, Tô Quan Khanh đành chống gậy trúc, vội vã đuổi theo: "Đồng Đồng, nàng đợi ta, ta cùng đi với nàng."
Chàng vừa đuổi tới bức bình phong, bên tai đã không còn nghe thấy tiếng bước chân của Khương Đồng nữa. Đang lúc sốt ruột, bất chợt một cảm giác ấm áp phủ lên cổ tay, chàng chưa kịp phản ứng, đã bị kéo chạy về phía trước.
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Tô Quan Khanh trống rỗng. Chàng chưa bao giờ nghĩ rằng, Đồng Đồng sẽ chủ động kéo chàng, sẽ cùng chàng đồng hành.
Dẫu sao, ngay cả khi chàng còn nhìn thấy, Đồng Đồng cũng rất ghét chàng đi theo sau nàng, lần nào cũng cố gắng cắt đuôi chàng.
Nhưng giờ đây lại là chuyện gì?
Chàng hoang mang nghĩ, chẳng lẽ Đồng Đồng cuối cùng cũng không còn ghét mình nữa sao?
Một tia mừng rỡ len lỏi nảy mầm, nhưng ngay lập tức bị chàng cố gắng đè nén xuống.
Không, mình sao dám nghĩ như vậy.
Khóe môi Tô Quan Khanh tràn ra một chút đắng chát, Đồng Đồng thực ra chỉ là không nỡ từ chối một người mù đáng thương mà thôi.
Trong đầu chàng suy nghĩ miên man, nhưng dưới chân lại phối hợp với Khương Đồng chạy rất nhanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!