Chương 14: (Vô Đề)

Khương Hoài Sơn ngồi tại chính đường Hứa trạch, vệt ửng hồng trên mặt vẫn chưa tan, người đã có chút thoát lực, chỉ là cố gượng gạo chống đỡ, nói rõ mục đích đến đây.

"... Người này là con trai của một cố nhân, lão phu không nỡ nhìn hắn sa cơ lỡ vận, nên đã bảo tiểu nữ mua lại văn tự bán thân của hắn. Nghe nói người đang ở trong phủ Hứa đại nhân, nên lão phu mạo muội đến đón về."

Bị người ta đến tận nhà đòi một gã xướng ca, chẳng khác nào chỉ thẳng vào mặt rằng con trai mình ăn chơi trác táng không biết chừng mực. Hứa Công

- đương kim Thông Chính sứ, cảm thấy thể diện có phần khó coi.

"Khương đại nhân e là có hiểu lầm gì chăng," Hứa Công nói, "Chẳng qua khuyển t. ử mở tiệc đãi khách, có mời vài nhạc hộ đến tấu nhạc trợ hứng mà thôi. Chưa chắc đã có người mà Khương đại nhân cần tìm. Mà dù có đi nữa, cũng chỉ là một kẻ xướng ca, sao đáng để Khương đại nhân phải đích thân đến tận cửa đòi người."

Sắc mặt Khương Hoài Sơn trở nên khó coi, nhưng không phải vì lời lẽ của Hứa Công, mà bởi thân thể ông đã sắp không trụ vững nữa.

Ông vốn tưởng ngồi nghỉ một lát sẽ đỡ, nào ngờ lúc này mồ hôi lạnh cứ tuôn ra từng lớp, đầu óc choáng váng quay cuồng, nhưng bên ngoài vẫn phải cố nén chịu đựng:

"Không mời mà tự tiện đến nhà, vốn là lỗi của lão phu. Nhưng Tô Quan Khanh đối với lão phu mà nói, cũng xem như nửa đứa con trai, kính mong lệnh công t. ử tạo điều kiện, đừng để lão phu phải đi chuyến này uổng công."

"Tô..." Hứa Công sực nhớ ra chuyện hôn ước năm xưa giữa Khương gia và Tô gia, sắc mặt khẽ biến, "Kẻ này cùng Tô Bá Xuyên..."

"Không sai, Quan Khanh chính là con trai của cựu Thủ phụ Tô các lão."

Lần này thì Hứa Công không giữ nổi bình tĩnh nữa, ông hất mặt ra hiệu cho gia nhân: "Đi gọi a Sênh ra đây."

Rất nhanh, Hứa Sênh vội vã bước vào. Sau khi hành lễ vấn an, Hứa Công phủ đầu hỏi ngay: "Nghe nói hôm nay con đãi khách, mời cả Tô Quan Khanh đến?"

Hứa Sênh do dự một chút, vốn định lấp l.i.ế. m cho qua chuyện, nhưng liếc mắt thấy Phong Phất Liễu đang đứng sau lưng Khương Hoài Sơn, biết là không giấu được nữa, đành khom người đáp: "Vâng, hài nhi vốn ngưỡng mộ tài hoa của Tô công tử, nên nhân buổi nhã tập hôm nay, mời hắn đến làm người tiếp chuyện."

Khương Đồng thừa hiểu, ở những nơi thế này vốn chưa đến lượt phận con cháu như nàng lên tiếng. Nhưng lúc này thấy Khương Hoài Sơn mắt đã híp lại, người ngoài nhìn vào tưởng ông đang ra vẻ đạo mạo, nhưng nàng đã sớm nhận ra cha mình e là chẳng còn sức để nói, đành phải mở lời với Hứa Sênh:

"Nếu Quan Khanh đã ở trong phủ, xin Hứa công t. ử hãy thả người, chúng ta muốn đưa chàng ấy về nhà."

Hứa Sênh bị Tô Quan Khanh chọc cho một bụng tức, đời nào chịu thả người dễ dàng, lập tức đáp: "Thứ lỗi khó tuân mệnh, tại hạ hôm nay trò chuyện với Tô công t. ử rất tâm đầu ý hợp, Tô công t. ử cũng đã nhận lời ở lại làm thanh khách cho tại hạ. Lát nữa tại hạ sẽ sai người đi chuộc văn tự bán thân của hắn..."

Lời còn chưa dứt, hắn đã bị cha mình phun toẹt một bãi nước bọt vào người: "Nghiệt súc! Cái tên Tô Quan Khanh đó là người thế nào mà ngươi cũng dám dây vào! Thứ không biết sống c.h.ế.t! Còn không mau đi mời Tô công t. ử ra đây!"

"Dạ! Dạ! Con đi ngay." Hứa Sênh không ngờ cha lại nổi trận lôi đình lớn đến thế, sợ đến mức chân không chạm đất, vội vàng chạy biến ra ngoài.

Ra khỏi chính đường, vẻ mặt hắn không còn giữ được nữa, trở nên cực kỳ khó coi.

Tên gã sai vặt thân tín cũng không dám thở mạnh, đợi đến cửa thư phòng mới rón rén tiến lên: "Thiếu gia, vậy chúng ta giao Tô Quan Khanh ra thật sao?"

Hứa Sênh đá mạnh mấy cú vào cây cột dưới hành lang, đá đến đau cả chân mới dừng lại, hậm hực nói: "Cha đã lên tiếng rồi, không thả người được sao!"

Khương Đồng không biết kiếp trước khi Tô Quan Khanh gặp phải chuyện này, kết cục ra sao. Khi ấy nàng chỉ lo cho thân mình, nào đâu để tâm đến tình cảnh khốn cùng của chàng.

Nhưng lúc này đây, nhìn thấy Tô Quan Khanh quần áo tả tơi bị hai tên gia đinh xốc nách dìu ra, trái tim nàng như bị ai bóp nghẹt đau đớn.

Nàng nhớ lại năm xưa khi Khương Mông dẫn người đến cướp nàng, Tô Quan Khanh cũng chắn ngay trước mặt nàng, cũng bị người ta đ.á.n. h cho ra nông nỗi này.

Chàng là người minh tịnh thấu triệt đến nhường ấy, tựa như một vùng tuyết trắng lưu ly, vậy mà lại bị người đời giẫm đạp lấm lem bùn đất.

Trong khoảnh khắc, kiếp trước và kiếp này chồng chéo trong tâm trí, nàng chỉ thấy m.á. u nóng dồn lên não, nhất thời không phân biệt được đâu là ký ức, đâu là mộng cảnh.

Nàng bất chấp tất cả lao tới, gạt phăng đám gia đinh ra, đỡ lấy Tô Quan Khanh: "Quan Khanh, chàng sao rồi?"

Tô Quan Khanh vốn đang mê man mặc người lôi kéo, vừa nghe thấy giọng nàng, cả người run lên bần bật, tỉnh táo lại ngay, trên mặt thoáng qua nét hoảng hốt: "Đồng Đồng? Sao nàng lại tới đây?"

"Là Phong công t. ử đến tìm ta," Khương Đồng nhìn bộ dạng thê t.h.ả. m của Tô Quan Khanh, sống mũi cay xè, "Chàng đừng sợ, ta đã chuộc chàng từ tay tên trưởng ban rồi, giờ ta đến đón chàng về nhà."

Tô Quan Khanh nghe vậy thì ngẩn người ra, thậm chí không để ý Phong Phất Liễu đã đi tới đỡ lấy bên tay kia của mình từ lúc nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!