Sau một đêm, Tô Nhan ngủ một mạch đến tận giữa trưa.
Thật sự là nàng không ngờ nam nhân này tinh lực lại tràn trề đến thế, gần như giày vò nàng suốt một đêm, giờ phút này toàn thân đau nhức, ngay cả trở mình cũng khó khăn.
Lâm Triệt cũng cảm thấy áy náy vì đêm qua mình đã không kiềm chế được, để nương tử nhà mình chịu khổ, bởi vậy sáng sớm đã thức dậy lo liệu bữa sáng, còn đặc biệt mua trứng gà về luộc để tẩm bổ cho nàng.
Hai huynh muội Lâm Tri Hằng và Lâm Tri Nguyệt ngoan ngoãn ngồi trong chính sảnh ăn bữa sáng. Còn chàng thì bưng bữa sáng của Tô Nhan vào trong phòng, đích thân đút cho nàng ăn.
"A Nhan, cẩn thận nóng." Lâm Triệt múc một muỗng cháo thổi bớt hơi nóng rồi đút đến bên môi nàng, khẽ nhắc nhở.
Tô Nhan tựa vào thành giường, nhìn dáng vẻ chàng cẩn thận chăm sóc nàng như một đứa trẻ, không kìm được muốn bật cười.
Thấy nương tử nhà mình cười, Lâm Triệt nhìn đến ngẩn người, không kìm được lại hồi tưởng về đêm qua, đáy mắt không khỏi thêm vài phần dịu dàng.
Khi đút hết một bát cháo, Lâm Triệt bảo nàng nghỉ ngơi thêm một chút, chàng mấy hôm trước đã đặt bẫy trên núi, hôm nay phải đi thu lưới.
Tô Nhan gật đầu, rồi dặn dò chàng một câu: "Phu quân cẩn thận."
Lâm Triệt xoa đầu nàng, đáp: "Ta sẽ thế." Rồi liền ra ngoài mang theo dụng cụ lên núi.
Thôi thì Tô Nhan cũng đã ngủ đủ rồi, nàng đứng dậy xuống giường khoác áo ngoài đi xem hai đứa trẻ.
Lâm Tri Hằng và Lâm Tri Nguyệt đã ăn xong, hai huynh muội đã dọn bát đũa vào bếp, lau sạch cả bàn ăn.
"Nương." Lâm Tri Nguyệt thấy Tô Nhan, vội vàng rón rén chạy đến trước mặt nàng, đầy vẻ quan tâm hỏi: "Phụ thân nói nương không khỏe, cần nghỉ ngơi nhiều, nương giờ đã khá hơn chưa?"
Tô Nhan khẽ khựng lại, một vệt hồng ửng hiện lên má rồi nhanh chóng tan biến, nàng cúi người xuống cười với Lâm Tri Nguyệt: "Nương không sao, đã tốt hơn nhiều rồi."
Thấy nương sắc mặt hồng hào, còn xinh đẹp hơn trước, Lâm Tri Nguyệt cuối cùng cũng yên tâm.
Lúc này, trên bầu trời bay đến một thúc chim bồ câu, lượn vài vòng trên sân nhà họ Lâm rồi đáp xuống trước mặt Tô Nhan.
"Nương mau nhìn kìa, là bồ câu."
Lâm Tri Nguyệt chỉ vào thúc bồ câu đậu dưới chân Tô Nhan, reo lên đầy ngạc nhiên.
Tô Nhan nhìn theo, phát hiện là một thúc chim đưa thư, nàng vội vàng đứng dậy ôm lấy thúc bồ câu, từ ống thư ở chân chim lấy ra một mảnh giấy nhỏ.
Lâm Tri Nguyệt ngồi xổm dưới đất líu lo nói chuyện với thúc bồ câu, còn Tô Nhan thì cầm mảnh giấy vào trong phòng.
Mảnh giấy mở ra trắng tinh, nàng lập tức hiểu là thư của Xuân Thiền, bèn đốt một cây nến, đặt mảnh giấy lên trên hơ qua, chữ viết liền hiện ra.
Loại thư tín bí mật này là kiếp trước nàng ngẫu nhiên thấy được trong một cuốn điển tịch, dùng để truyền tin mật.
Lần trước Xuân Thiền đến Thạch Đầu thôn, Tô Nhan liền nắm lấy cơ hội đó dạy Xuân Thiền cách chế tác loại thư tín bí mật này, và bảo Xuân Thiền có việc gì thì dùng cách này liên lạc với nàng.
Không ngờ Xuân Thiền lại học rất nhanh.
Tô Nhan liếc nhìn nội dung trên giấy thư, Xuân Thiền báo cho nàng biết một tháng trước Thẩm Đường và thiên kim Thượng Thư phủ Hà Như Ý cùng gả vào Ninh An Hầu phủ. Do Hà Như Ý vừa vào cửa đã là bình thê, lại thêm nhà nương đẻ là Thượng Thư phủ, địa vị trong phủ trực tiếp áp chế Thẩm Đường.
Thẩm Đường đã làm loạn một tháng trời, đoạn thời gian này Tiêu phu nhân mỗi ngày đều phái người đưa thuốc trợ thai cho Thẩm Đường, nàng ta mới chịu yên.
Ngoài ra, Xuân Thiền còn nói trong thư rằng, nàng ấy đã để ý thấy Đông Chi gần đây đang lén lút học thêu túi thơm sau lưng Thẩm Đường, mà hoa văn trên túi thơm lại là uyên ương.
Đọc xong thư, Tô Nhan thấu hiểu khẽ cụp mắt.
Hà Như Ý gả vào Ninh An Hầu phủ là điều tất nhiên. Nếu không phải Tô – Tiêu hai nhà đã sớm có hôn ước, Tiêu gia ngay từ đầu đã chọn Thượng Thư phủ, một cây đại thụ có lợi hơn cho Hầu phủ.
Kiếp trước Hà Như Ý yêu Tiêu Hoài An đến điên cuồng, thậm chí không tiếc tự hạ thấp thân phận muốn gả cho y làm trắc thất. Nào ngờ Thượng Thư Hà đại nhân không muốn con gái bảo bối của mình chịu khuất dưới người khác, nên đã không đồng ý mối hôn sự này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!