Nghe vậy, đôi mắt lục trong veo mở to, loe lóe ánh sáng kỳ lạ, bàn tay nhỏ túm chặt áo mẹ, "Mẹ ơi, bí mật gì vậy? Bí mật về bố phải không mẹ?" Tô Phi bế Morris ngồi dậy, ngón tay mảnh dẻ bóp nhẹ đôi má của con trai, lòng tự hào khôn kể.
Con trai mình thông mình quá! Làn môi uốn thành đường cong xinh đẹp, "Mỗi đêm, bố đều vụng trộm qua xem con ngủ, bố còn giúp con đắp lại chăn nữa.
Nhưng Morris ngủ quá say nên không phát hiện ra.
Thật ra bố luôn âm thầm quan tâm con.
Nếu Morris là bông hoa nhỏ và mẹ như mặt trời, bông hoa nhỏ luôn nhìn thấy mặt trời, cảm nhận được tình yêu ấm áp của mẹ.
Nhưng bố lại như mặt đất, yêu thương, nuôi nấng con một cách lặng lẽ, không cảm nhận được bằng giác quan bình thường nên con mới không có cảm giác.
Mẹ nói như vậy, con hiểu chưa?" "Vâng ạ." Morris nghiêng đầu, trầm tư suy nghĩ.
Sau cuộc tâm sự với mẹ, bao mê man, lạc lõng trong lòng Morris không cánh mà bay.
Hóa ra không phải bố không thích mình, bố không biết biểu đạt thế nào thôi.
"Vậy nên..." Thấy con yêu đã thông suốt, Tô Phi lập tức chuyển ngữ điệu, "Morris phải thân thiết, gần gũi với bố hơn nhé.
Nếu con chủ động, mẹ tin rằng bố sẽ rất vui vẻ.
Bố hay xấu hổ, Morris phải dũng cảm lên nhé, mẹ ủng hộ con." "Con cảm ơn mẹ." Morris ngọt ngào thơm má mẹ yêu, rồi vươn má phải ra, Tô Phi hiểu ý, tặng con yêu cái thơm, vuốt mái tóc đen mềm mại của Morris, mỉm cười.
Cảnh ấm ấp của hai mẹ con được một đôi mắt lục ghi lại không sót một giây, môi mỏng khẽ cong vui vẻ.
Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra đóng lại mà đôi mẹ con trong phòng chưa từng phát hiện ra.
Hai mẹ con chơi đùa một lát, đến lúc không còn sớm, Morris ngoan ngoãn rửa mặt, lên giường đắp chăn đi ngủ.
"Ngủ ngon nhé, con yêu của mẹ." Tô Phi hôn trán Morris, chỉnh chăn lại giúp con yêu.
Morris đáp lại: "Chúc mẹ yêu của con ngủ ngon.
Mẹ giúp con chúc papa ngủ ngon nhé." Morris nói xong ngay tắp lự trốn vào chăn.
Tô Phi mỉm cười, tắt đèn trong phòng Morris, nhẹ chân bước ra ngoài.
"Anh Jester làm xong việc rồi à?" Tô Phi mở cửa phòng ngủ, Jester đang tựa vào đầu giường đọc báo, nghe thấy tiếng vợ yêu liền ngẩng lên, vươn tay về phía vợ, cong cong làn môi, "...! Tô Tô." Đôi mắt ai đó sáng ngời, nhanh chóng lên giường xốc chăn, chui vào vòng tay ấm áp của chồng yêu.
"Đúng rồi, con nhờ em chúc anh Jester ngủ ngon!" Tô Phi giữ vẻ mặt bình tĩnh nói.
Tô Phi vừa dứt lời, một giọng nói trầm thấp nhè nhẹ quanh tai, "Tô Tô, anh sẽ cố thay đổi..." "Anh hiểu, con là kho báu của em! Anh cũng là kho báu của em, em cũng là kho báu của cha con anh..." Tô Phi nhè nhẹ nhắm mắt, lắng nghe nhịp đập từ trái tim của Jester, đó là giai điệu hạnh phúc ngọt ngào nhất, yên tĩnh, thẳm sâu, thực tế, vị ngọt nồng đậm nhè nhẹ thấm vào tâm can, đáy lòng tràn đầy thỏa mãn.
Tình yêu như con suối nhỏ róc rách chảy xuôi, chưa từng thay màu, ấy mới là hạnh phúc đời người.
Jester từ nhỏ đã sống cùng ông nội, ngày qua ngày chịu sự giáo dục vương giả khốc liệt, ông nội lại bận công tác, hai ông cháu không thân thiết, gần gũi nhau được một giây.
Felix chăm sóc Jester, nhưng không vượt qua giới hạn chủ tớ.
Những kẻ khác chỉ biết sợ hãi, nịnh nọt, là loại người Jester khinh thường, ghét bỏ.
Bé hơn cái tuổi lên mười, Jester sống trong bóng đêm đơn côi vô tận, ngày từng ngày vứt bỏ dần tính trẻ con, tôi luyện trái tim sâu sắc hơn biển khơi.
Việc ưa thích nhất là đả kích tinh thần người khác liên tục, đặc biệt là những kẻ tỏ ra kiên cường, mạnh mẽ.
Nhìn tinh thần của những con hổ giấy kia dần dần bị ăn mòn, yếu ớt đến không chịu nổi một kích...! gây hứng thú không nhỏ với anh.
Lột trần nội tâm u ám xấu xí sâu bên trong mã ngoài đẹp đẽ kia, thưởng thức những kẻ đó trượt dài sa đọa, bị kiểm soát bởi những cảm xúc tiêu cực...! từ giãy dụa chuyển mình đến tuyệt vọng cùng cực, một lần lại một lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!