"Đúng vậy, Eric ham chơi, khỏe nghịch, giỏi phá, chăm con mà mình thấy như đánh giặc! Có lúc mình tức tưởng phát điên..." Tulip xoa xoa thái dương, thở dài, nói tiếp: "Nhưng nhìn Eric lớn lên từng ngày, mình có cảm giác tự hào khó diễn tả, có khổ có mệt đến mấy cũng đáng.
Eric là kho báu tuyệt vời nhất mà thượng đế ban cho mình!" Tulip và Tô Phi nhìn nhau cười, rất nhiều điều không cần nói thành lời.
Tulip bế Eric đang bò lung tung vào lòng, moa lên má một cái.
Quỷ sứ Eric như đọc được tâm trạng vui vẻ của mẹ yêu, vì vậy ngoan ngoãn ngồi im trong lòng, chắc là muốn kéo dài niềm hạnh phúc của Tulip.
"Đúng rồi, mình đến đây muốn bàn với bạn một chuyện." Tulip chợt nhớ có chuyện cần bàn với Tô Phi, vội đặt Eric sang bên, "Mình nghe nói, năm nay trường Oxford mở lớp học dành cho trẻ mẫu giáo, ngày mai hết hạn báo danh...! Mình tới muốn hỏi xem bạn muốn đem cậu chủ nhỏ Morris tới Oxford không.
Đây là cơ hội hiếm, rất có lợi với bọn trẻ." "Thật không, mình chưa nghe nói." Tulip trợn mắt không chút nhã nhặn, "Bởi bạn bây giờ là bà nội trợ toàn thời gian hoàn hảo, cả ngày xoay quanh thiếu gia Jester và cậu chủ nhỏ Morris, làm sao còn thời gian dạo chơi tìm hiểu thế giới bên ngoài.
Thế nên bạn không kịp cập nhật thông tin cũng phải thôi." Tô Phi ngắm đôi mắt lục xinh đẹp của Morris, trầm ngâm một lát mới nói, "Mình nghĩ là không nên.
Đây là lớp dành cho trẻ mẫu giáo đầu tiên của Oxford, chưa biết chất lượng như thế nào, dù cho họ có cam kết là giáo viên mầm non tốt nhất thế giới, mình cũng không muốn đưa Morris ra để thử nghiệm.
Để qua mấy năm rồi tính sau, bây giờ mình chưa định dẫn Morris tới.
Thêm nữa, Eric còn nhỏ như vậy, bạn đã muốn tách ra sao?" Thực ra Tô Phi có điều không muốn nói.
Với lịch sử giáo dục trăm năm của Oxford, chất lượng của lớp mầm non, dù là mở lần đầu tiên, không thể kém hơn bất kỳ nơi nào.
Nhưng Morris chưa đầy ba tuổi, Tô Phi muốn cho con yêu một tuổi thơ vui vẻ, vô lo vô nghĩ, không phải đối mặt với xã hội hỗn loạn quá sớm.
Tô Phi không hề biết, chương trình giáo dục của Morris đã sớm bắt đầu.
Kinh nghiệm ngàn xưa truyền lại, mẹ hiền phải có bố nghiêm, đôi bên điều tiết cân bằng mới có lợi cho sự trưởng thành của con cái.
Tulip ngẩn người, "Đúng thật, mình không nghĩ gì cả.
Trường Oxford mở lớp mầm non đầu tiên, bây giờ đưa con ra đâu khác gì giao vật thí nghiệm cho họ, vẫn là để vài năm nữa rồi nói." Từ lúc biết Oxford chuẩn bị mở lớp dành cho trẻ mẫu giáo, Tulip không nghĩ nhiều, một lòng một dạ muốn đưa Eric đến nơi tốt nhất.
May nhờ Tô Phi, Tulip mới tỉnh ngộ, biết việc mình làm thiếu thỏa đáng, may mà chưa thực hiện, bằng không sau này không biết lúc nào mới thấy mặt con yêu Eric.
Nghe nói lớp mầm non của Oxford lập ra chế độ ký túc xá, bọn trẻ chỉ được nghỉ về nhà vào ngày cuối tuần, một tuần không được thấy mặt con, Tulip sao chịu được! "Eric học ở nhà cũng rất tốt.
Gia tộc George chắc chắn không thiếu giáo viên có kinh nghiệm, có người đã từng phụ trách dạy dỗ Arthur, bạn yên tâm." "Bạn nói cũng đúng, nhưng mình cảm thấy thầy giáo đó quá nghiêm khắc.
Eric nghịch như vậy nhất định không chịu ngồi im học bài, mình không đành lòng nhìn con bị phạt, nhưng đó lại là thầy giáo cũ của Arthur, mình khó xử lắm." Tulip cười khổ, "Mình không biết thế này có hại Eric không nữa? Mình biết không thể quá cưng chiều con, nhưng mình lại không thể cứng rắn với Eric." "Tulip à, mình hiểu tâm tình của bạn, nhưng bạn phải tin tưởng giáo viên của Eric." "Ừ, mình sẽ cố gắng."
Tulip tâm sự rất nhiều chuyện cùng Tô Phi, bao chuyện khó chịu được giải tỏa, lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.....! Tiếng gõ bàn phím máy tình hợp tác với tiếng bút bi xoàn xoạt trên giấy vang vọng khắp phòng làm việc rộng lớn.
Người đàn ông tuấn tú xuất trần ngồi làm việc đối diện với bé trai đáng yêu xinh đẹp.
Khuôn mặt đôi bên giống nhau như hai giọt nước, chỉ khác ở độ to.
Bé trai đang tập viết từng nét, nét bút non nớt đã dần hiện sự tao nhã, quý phái.
Tốc độ viết chữ của bé trai rất nhanh, khuôn mặt đẹp như tranh bình tĩnh không lộ sự luống cuống, nóng nảy.
Trong thời gian ngắn ngủi, bé đã hoàn thành một chồng giấy dày.
Bé trai nhẹ nhàng đặt bút xuống, sắp xếp lại chồng giấy hơi lộn xộn.
Người đàn ông tạm dừng công việc, nhận chồng giấy dày từ tay bé trai, tùy ý lật xem, nét mặt bình thản không đổi.
Bé trai lẳng lặng, không hề cuống quít, ngồi trên chiếc ghế da to gấp ba người.
Lật đến tờ cuối cùng, người đàn ông đặt chồng giấy xuống góc bàn, thuận tay lấy một chồng giấy mới dày hơn tập giấy cũ để trước mặt bé trai, "Ngày mai con nộp cho bố, bây giờ con ra ngoài được rồi." Bé trai bình tĩnh nhận chồng giấy mới, chỉ là trong đáy mắt xẹt qua tia ảm đạm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!