Chương 102: Nên Buồn Hay Nên Vui​

Tô Phi bế Morris, khuôn mặt luôn bình tĩnh, lạnh nhạt đã bị nhiễm vài tia sửng sốt, Jani sẽ không...! Nhìn vào ánh mắt của Berlin, Tô Phi cảm nhận được sự thật lòng.

"Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn", lời của Berlin đều xuất phát từ tấm lòng ngay thẳng.

"Berlin là một cô gái tốt! Tính cách yếu đuối, nhát gan, ít nói, nhưng mấy năm cô ấy gần đây đã sáng sủa hơn.

Ấy thế mà đã sắp lên xe hoa rồi.

Con gái 18 tuổi thay đổi nhanh thật, suýt nữa tôi không nhận ra." Alan rung đùi tránh sau gốc cây cổ thụ gần đó, thấy bóng Berlin dần xa mới lại gần Tô Phi, báo cáo sơ qua.

Berlin lương thiện, nhưng xét theo góc độ khách quan, Alan nhận thấy, Berlin không hợp với thiếu gia Jester, cho dù không có tiểu thư Tô Phi, Berlin cũng không phải người thích hợp.

Alan từ lâu đã biết có một bóng người đứng xa xa nhìn thiếu gia.

Đáng tiếc, thiếu gia không nhìn qua một lần.

Alan biết một điều, Berlin tuyệt đối không phải trái táo trong mắt thiếu gia! Berlin tốt thì tốt thật, nhưng tính cách yếu đuối, do dự, không quả quyết căn bản không thể đảm nhiệm tốt vai trò chủ mẫu Lance.

Tình yêu hèn mọn, mỏng manh cũng là một điểm trừ lớn.

Một người dù yêu nhưng vẫn kiêng kị, sợ hãi người mình yêu thì sao có thể toàn tâm toàn ý? Sau này, Alan mới hiểu, dù thiếu phu nhân không đủ năng lực đảm nhiệm vai trò chủ mẫu Lance, thiếu gia cũng sẽ dùng hết mọi lực lượng bảo vệ thiếu phu nhân, trả giá hết thảy không cố kỵ điều gì.

Bởi thiếu phu nhân là tình yêu ghi tâm khắc cốt của thiếu gia.

Xét cho đến cùng, thiếu phu nhân có "nhận chức" chủ mẫu Lance hay không căn bản không quan trọng.

Thiếu gia chỉ cần điểm này để đập tan mơ mộng hão huyền của những kẻ kia.

Đừng trách tại sao thiếu gia lại tàn nhẫn như vậy, trái tim thiếu gia thủy chung đã dành cho thiếu phu nhân, đâu bớt tẹo nào cho ai.

Alan vừa nghĩ vừa te tởn răng nanh cười với cậu chủ nhỏ.

Tiếc là Morris không thèm nhìn, lười nhác, nhắm mắt ngủ.

"Cô ấy thích Jester." Berlin nói không nhiều, nhưng vẫn vô tình lộ ra tình cảm thầm kín của Berlin dành cho Jester.

Có lẽ không riêng gì Berlin mà tất cả các cô gái trẻ trong gia tộc Lance đều ấp ủ mối tình với Jester.

"Thiếu gia không bao giờ nhìn các cô gái trong gia tộc, không, thiếu gia không bao giờ nhìn người phụ nữ khác ngoài thiếu phu nhân.

Người phải biết mình ở đâu nhưng những người đó không chịu nhìn rõ vị trí của mình, đi ôm mộng tưởng hão huyền, sao không chịu mở mắt to ra mà nhìn xem thân phận của họ dính dáng đến thiếu gia được sao?" Alan khinh thường hừ nhẹ, "Họ chỉ nhìn thấy vẻ ngoài và địa vị của thiếu gia, không ai sau khi chứng kiến tận mắt cách làm việc dứt khoát của thiếu gia mà còn giữ được sắc mặt như thường.

Rõ ràng là sợ đến chết còn làm bộ như không nghe không thấy, dối trá!" Mấy ả đó luôn mồm yêu thiếu gia, nhưng đến mắt thiếu gia còn không dám nhìn vào.

Mười mấy năm qua, thiếu phu nhân là người duy nhất có phần can đảm này.

Cũng bởi ngay từ đầu, thiếu phu nhân nhìn thấy thiếu gia đã muốn tránh xa, không phải như loại nào đó chìm vào mê luyến.

Nhớ tới đây, Alan không khỏi cười khẽ.

Lúc đó, Alan tưởng độ hot của thiếu gia đã giảm, thậm chí, Alan còn muốn bay qua trời Trung nghiên cứu cấu tạo não của phụ nữ Trung Quốc, xem xem họ nghĩ những gì, để còn trợ giúp quá trình bế vợ về nhà của thiếu gia.

"Thiếu phu nhân, cậu chủ nhỏ, Alan, hành lý đã sắp xếp xong, chúng ta xuất phát được rồi." Ailie đứng bên tòa thành vẫy tay gọi với nhóm Tô Phi, Alan bước tránh ra vài bước mới trả lời lại: "Biết rồi, Ailie.

Chúng tôi lập tức đi qua." "Đi thôi, anh Alan." "Vâng, thiếu phu nhân." "Cậu chủ nhỏ đang ngủ này, đáng yêu quá đi." Ailie đi sau lưng Tô Phi, nhìn Tô Phi nhẹ nhàng đặt cậu chủ nhỏ nằm thoải mái trên chiếc giường rộng rãi.

Ailie nghiêng đầu thở dài, không che giấu ánh mắt chĩa thẳng về khuôn mặt trắng trắng tròn tròn như viên bánh trôi của cậu chủ nhỏ! Muốn bóp quá! Làm sao bây giờ! Rất muốn bóp một cái đó...! "Chị Ailie, em muốn nghỉ ngơi một lát." Tô Phi mệt mỏi xoa thái dương, nhắm mắt, chưa đầy chốc lát đã nặng nề ngủ.

"Vâng, tôi sẽ lui ra ngoài." Ailie lưu luyến nhìn khuôn mặt nõn nà của cậu chủ nhỏ, thở dài một hơi, lui về sau, xoay người, đóng cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!