Buổi sáng hôm sau, Tô Phi cẩn thận cho Morris uống sữa, rồi cầm bộ quần áo trẻ sơ sinh trong tay Ailie.
Toàn bộ quần áo trẻ sơ sinh của Morris đều do Sofia tự tay chọn lựa gửi tới.
Chất vải mềm mịn, thông thoáng, không gây khó chịu dù nhỏ nhất tới làn da non mịn của trẻ mới sinh, hảo hạng tuyệt đối, cực kỳ thích hợp với Morris.
Morris nửa ngồi nửa tựa trước ngực Tô Phi, nhàn nhã nâng lọn tóc lả thả trước ngực Tô Phi lên thưởng thức, mười ngón tay mũm mĩm xuyên qua lọn tóc nhung huyền, nghịch ngợm chải tóc cho mẹ yêu.
Đôi mắt lục long lanh trong suốt híp lại, thân mình ngoan ngoãn không cựa quậy, mặc mẹ yêu giúp bé thay bộ quần áo xinh đẹp lên người.
Chờ Morris thay xong quần áo, Ailie vui sướng lượn quanh Morris vài vòng, hai tay ôm má kêu: "Cậu chủ nhỏ đáng yêu quá đi, giống tạc thiếu gia! Muốn sờ, muốn bóp đôi má bầu bĩnh kia quá!" Chắc thích chết luôn được đó! Ailie đặc biệt bổ sung trong lòng.
Morris co cơ thể nho nhỏ mềm mại trốn vào lòng mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo nhăn lại, yên tĩnh ghé bên vai mẹ, hai bàn tay vẫn lưu luyến, không chịu buông lọn tóc thơm của mẹ yêu.
"Cậu chủ nhỏ rất biết cách không để ý đến Ailie nha, tốt xấu gì Ailie cũng tung tẩy trước mặt cậu chủ nhỏ lâu như vậy, cậu chủ nhỏ hẳn phải quen mặt Ailie rồi chứ nhỉ." Ailie nhanh như chớp phi qua tóm mũ quả dưa của Morris, cười to, "Cậu chủ nhỏ, Ailie tóm được rồi nha, ha ha ha ha." Morris nhắm chặt mắt, không thèm để ý, sự đắc ý dào dạt của Ailie nhanh chóng cạn khô, ai oán kêu, "Cậu chủ nhỏ..." Jester tao nhã bước xuống cầu thang, cài cặp khuy măng sét kim cương loe lóe ở cổ tay áo, chậm rãi tới gần vợ yêu, rất tự nhiên nhấc lên cậu con trai đang không ngừng phí công quẫy đạp, ôm chặt vào lòng.
Biên độ dao động của Morris quá nhỏ, Tô Phi không nhìn ra.
Jester giữ cậu con cực kỳ khéo léo, cả Ailie và Tô Phi đều cho rằng Morris đang biểu hiện tình thương mến thương với papa.
Bé con đáng thương chưa biết nói, sức khỏe so với papa chỉ như châu chấu đá voi, không còn cách nào khác đành ngoan ngoãn bị cả nhà hiểu nhầm.
"Thiếu gia, thiếu phu nhân, cậu chủ nhỏ, mọi chuyện đã được chuẩn bị, sắp xếp ổn thỏa, chúng ta có thể xuất phát." Alan nhét di động vào túi, đúng phận sự nhắc nhở.
Lần di chuyển này huy động máy bay tư nhân xa hoa, không phải chiếc trực thăng nhỏ lần trước.
Morris được thả lên chiếc giường êm, Tô Phi ngồi một bên, vỗ tay với bé, ý bảo, con yêu, bò đến đây với mama nào.
Cách đó không xa, Jester ngồi trên sofa màu đen đọc tạp chí tài chính kinh tế, khóe mắt thi thoảng xẹt qua khung cảnh ấm áp trước mắt, đôi mày không tự giác nhíu lại.
Nhóm Tô Phi vừa bước xuống máy bay, Alexander, Felix và Sofia đã ào ào vây quanh.
Vô số móng vuốt duỗi tới Morris bé bỏng, trái sờ, phải mó.
Morris non nớt cứ việc tránh đông né tây vẫn không trốn khỏi bị sàm sỡ.
Alexander dẫn đầu đám người, dưới sự chỉ dẫn của Sofia, chỉnh tư thế hoàn hảo, ôm thân hình nhỏ nhắn, mềm mại của chắt đích tôn, không ngừng thân ái: "Morris yêu dấu, cụ nội nhớ con lắm!" Dưới đề nghị có phần cực
-kỳ
-giãy
-nảy của Alexander, Tô Phi và Jester nghỉ lại trong lâu đài ba bốn ngày.
Vào ngày cuối cùng trước khi rời khỏi, Alexander bí bí mật mật kéo Jester đến phòng làm việc, Ailie và Alan sớm đã dọn xong hành lý.
Tô Phi thấy buồn tẻ, liền nói đôi ba câu với Ailie, rồi ôm Morris ra ngoài lâu đài đi dạo.
Alan đi phía sau Tô Phi, cẩn thận bảo vệ hai vị chủ nhân.
Dọc theo con đường nhỏ, Tô Phi ngâm nga khúc nhạc không biết tên đùa con trai, Morris gối đầu lên vai mẹ, tay nhỏ trắng nõn tiếp tục nghịch tóc mẹ yêu, Alan ở phía sau vài bước có thể nghe thấy rõ ràng tiếng cười khanh khách của cậu chủ nhỏ.
"Chào phu nhân." Berlin chạy chầm chậm đuổi theo Tô Phi, vui sướng nhìn Morris không rời mắt, "Đây là con trai đầu lòng của gia chủ, cậu chủ nhỏ Morris sao? Xinh như thiên thần vậy! Giống hệt gia chủ Lance." "Chị là?" Tô Phi đề phòng nhìn cô nàng nhiệt tình quá mức trước mắt, không nhớ ra người bạn sấn sổ này tới từ phương trời nào.
"Nhìn xem, tôi vui đến phát ngốc." Berlin ảo não vỗ đầu, mỉm cười, "Tôi là Berlin, thiếu phu nhân chưa từng gặp tôi nhưng tôi đã nhìn thấy thiếu phu nhân vài lần từ xa, cho nên thiếu phu nhân không biết tôi là đúng." Mắt Berlin ánh qua nét chua xót, lần đầu tiên Berlin nhìn thấy chủ mẫu không phải trên hòn đảo này, mà ở trường học của chủ mẫu, ngày đó, số lượng vệ sĩ núp trong bóng tối bảo vệ chủ mẫu gia tộc Lance không thể đếm xuể! Tới gần chủ mẫu còn khó hơn lên trời!
Berlin từng mạo hiểm tới gần, tất nhiên đã bị phát hiện, giờ nghĩ lại, gia chủ hẳn đã sớm phát hiện, nhưng xét Berlin không có ý xấu, cho nên mới tạm tha.
Berlin chỉ có thể cải trang đứng ở ngã tư xa xa nhìn lại, vài lần sau là ở trong buổi biểu diễn cá nhân của chủ mẫu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!