Mùa hè, tháng sáu.
Giữa hè mặt trời chói chang, ánh nắng như thiêu đốt, trên cây hải đường xanh ươm tươi tốt, tiếng ve kêu râm ran.
Một làn gió mát hiếm hoi thổi qua, cuốn những chiếc lá xanh biếc trên cây, bay đến lương đình dưới tàng cây.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Ô…… Oa, a……"
Một đứa bé trắng trẻo, mập mạp ngồi trên chiếc tháp mềm mại trong lương đình, ngẩng đầu, nhìn kia phiến lá bay đến trước mặt mình, hưng phấn kêu ê ê a a, duỗi tay muốn bắt lấy.
"Ai u tiểu Thế tử!"
Thấy cậu bé vươn tay vươn chân đến sắp ngã, Ấu Thanh bế bé lên, nhẹ nhàng đặt ở giữa, ôm ngực thở dài, "Ngài dọa nô tỳ rồi."
"Vương phi, nô tỳ thấy tính cách của ngài và Vương gia đều rất chững chạc, tại sao tiểu Thế tử lại hiếu động như vậy?"
Nàng lau mồ hôi, nhìn về phía nữ tử.
Khuôn mặt nàng dịu dàng, trong ngực còn đang ôm một cô bé mập mạp, trông rất giống cậu bé trên tháp, mặc cái yếm nhỏ màu màu hồng cánh sen, đang gặm chân mình.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Tính của Bình nhi là vậy đó," Tiêu Ngữ ngẩng đầu, nhìn đứa bé đang bò trên giường, hơi mỉm cười, "Có lẽ giống ông ngoại nó nhỉ…… Ninh nhi, không được gặm yếm!"
Hóa ra được bé trong ngực được gọi là Ninh nhi đã gặm ngón chân xong rồi, chuyển sang gặm yếm, Tiêu Ngữ vội kéo dây ra một cách nhẹ nhàng, đặt bé lên tháp.
"Đứa nhỏ này……"
Tiêu Ngữ thở dài, nói với tiểu nha đầu bên cạnh, "Lấy khăn vải tới đây."
Tiểu nha đầu đáp, lấy một cái khăn mềm tới, Tiêu Ngữ nhận lấy, lau cho Ninh nhi mặt đầy nước miếng, lắc đầu:
"Đứa nhỏ này thật ham ăn."
Tiểu nha đầu không biết mình bị ghét bỏ, vẫn cười, ê ê a a vung vẩy tay chân.
"Còn không phải sao?"
Ấu Thanh nghe vậy cũng cười, nhìn hai anh em một động một tĩnh trên tháp, nhớ lại rồi nói, "Nhớ tới tiệc thôi nôi tiểu Thế tử và tiểu Quận chúa, lúc chọn đồ vật đoán tương lai có nhiều đồ như vậy, tiểu Thế tử còn may, bắt lấy cung tên của Tiêu Tướng quân, không ngờ tiểu Quận chúa chọn tới chọn lui, lại chọn một cái thìa ngọc!"
Tiêu Ngữ nghe vậy cũng cười cười:
"Lúc đó nương vẫn luôn mong Ninh nhi có thể bắt thi thư cầm họa, không được nữa thì kim chỉ, không ngờ……"
Nàng vươn ra ngón tay ra chỉ mũi Ninh nhi:
"Hóa ra con lại là tiểu quỷ ham ăn
"Ô oa, nha!"
Mặt Ninh nhi đầy vô tội chớp mắt, Bình nhi đang bò bên cạnh như hiểu ý, liền bò tới, nhăn mày, ê ê a a trước mặt muội muội, dáng vẻ không để muội muội bị thương.
"Tiểu Thế tử," Ấu Thanh vừa thấy thì vui vẻ, "Đang bảo vệ tiểu Quận chúa đúng không? Nhưng đây là mẫu phi người, chẳng lẽ nga cả mẫu thân tiểu Thế tử cũng không tin sao."
Đang nói thì cửa hoa viên bị đẩy ra, một thân hình cao lớn tiến vào, chậm rãi đi tới đây.
"Vương gia."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!