Sau những ngày nghỉ tết âm lịch, bộ phim do ông chủ Vương đầu tư trên cơ bản cũng hoàn thành khâu chuẩn bị, sắp tiến hành quay. Tốc độ làm việc của ông chủ Vương rất nhanh, cũng rất biết giữ uy tín, vài ngày sau, kịch bản phim đã được đưa tới trong tay hai anh em Tưởng gia.
Đối với "Lần đầu tiên" trong đời của em trai, làm một người anh — Tưởng Trạch Hàm hiển nhiên là phi thường coi trọng — mặc kệ làm cái gì, chỉ cần đối "Lần đầu tiên" có ấn tượng tốt là được rồi, cảm thấy thích, như vậy hẳn sẽ có lần thứ hai lần thứ ba lần thứ tư, việc phát triển kế tiếp cũng có thể thuận lý thành chương rồi.
Hơn nữa, trước mắt Tưởng Trạch Thần còn "không biết chữ", nhiệm vụ xem kịch bản, đọc kịch bản, giảng giải kịch bản đều do Tưởng Trạch Hàm một mình đảm nhận. Tưởng Trạch Thần được ôm tới trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính dành riêng cho hai vợ chồng Tưởng gia, tựa vào trên người Tưởng Trạch Hàm đang dựa vào đầu giường tiến hành nghiên cứu kịch bản. Lần đầu tiên có được một kịch bản dành riêng cho mình, Tưởng Trạch Thần trong tâm cũng có chút kích động nho nhỏ.
Xem sơ qua một lần, cảm thấy không có gì không thích hợp với em trai nhà mình, Tưởng Trạch Hàm thả tâm, sau khi trưng cầu ý kiến Tưởng Trạch Thần thì bắt đầu vì cậu đọc kịch bản.
—— Kỳ thực, Tưởng Trạch Thần muốn tự nhìn cơ, bởi vì cứ thư thái như vậy mà nằm úp sấp, nghe Tưởng Trạch Hàm đọc truyện (?), vô công rỗi nghề khiến cậu thật sự là buồn ngủ…
Tưởng Trạch Hàm còn chưa tới thời kỳ vỡ giọng, thanh âm vẫn là của thiếu niên du dương, tiếng nói phóng nhu khi vào trong tai thật sự rất dễ nghe. Vừa đọc kịch bản, vừa dùng một tay để lật, tay còn lại cũng không rảnh rỗi mà vuốt ve mái tóc mềm mại đen nhánh của Tưởng Trạch Thần. Ngọn đèn ánh cam lộ ra ấm áp cùng an nhàn, vừa được anh trai vuốt ve tới dễ chịu khoan khoái vừa không có hứng thú với câu chuyện tình tình ái ái dây dây dưa dưa, Tưởng Trạch Thần híp mắt thiếp đi, chớp mắt đã cùng Chu Công lão nhân trò truyện rồi.
Đọc hết vài tờ, rất nhanh thì phát hiện em trai đã ngủ say, Tưởng Trạch Hàm bật cười, có chút bất đắc dĩ mà lắc đầu, khép lại kịch bản.
Cúi đầu nhìn Tưởng Trạch Thần, lông mi đen vừa dài vừa rậm giống như là cây quạt nhỏ, hai gò má trắng noãn mềm mềm, lúc này đang đặt ở trên ngực anh, bị ép tới mức có chút biến hình, khiến cánh môi đỏ tươi non mềm hơi nhếch lên, lộ ra răng sữa khéo léo trắng tinh, mơ hồ còn có thể nhìn thấy cái lưỡi mềm mại.
—— Từ bề ngoài nhìn vào, là một đứa nhỏ đáng yêu đến nỗi chẳng ai ghét được… Ừm, tựa hồ tính cách hiện tại cũng đáng yêu không ít rồi đấy…
Nhéo nhẹ khuôn mặt của cậu em nhà mình, lại dùng lòng bàn tay xoa xoa, bé con ngủ đến thiên hôn địa ám không thèm làm ra phản ứng gì, chỉ là nhíu nhíu mày, lầm bầm một câu, như cũ không muốn tỉnh lại, ngược lại vì bị anh nhéo nhéo hồi lâu nên khóe miệng của cậu có dịch thể trong suốt lóng lánh chầm chậm chảy ra.
Động tác của Tưởng Trạch Hàm cứng lại, cảm thấy chính mình rất có điểm tự làm bậy không thể sống, trời sinh tính yêu thích sạch sẽ khiến anh đối với việc có người nào đó ghé vào trên người mình chảy nước miếng và vân vân vẫn là có chút kháng cự — mặc dù đó là cậu em trai mà mình "sủng ái".
Trên bàn cách giường không xa có một hộp khăn giấy, Tưởng Trạch Hàm đang đấu tranh tư tưởng xem có nên đem em trai đặt xuống giường sau đó đi lấy giấy hay không, lại chẳng biết tại sao không hề muốn nhúc nhích nữa.
Rối rắm mà nhìn đám thủy ngân kia từ từ chảy xuống, rất nhanh sẽ nhỏ vào trên áo mình, Tưởng Trạch Hàm có vài phần luống cuống, vô thức mà vươn tay, dùng ngón trỏ lau đi.
Dịch thể dính ở trên ngón tay cũng không khiến anh chán ghét cùng khó chịu như trong tưởng tượng, Tưởng Trạch Hàm hơi có chút kinh ngạc mà khựng lại, ngón tay dọc theo thủy ngân từ từ tiến lên, cuối cùng đụng phải khóe miệng Tưởng Trạch Thần, tại trên cánh môi non mềm nhẹ nhàng xoa xoa.
Không chịu được quấy nhiễu, Tưởng Trạch Thần giật giật môi, muốn để cái thứ đang quấy rầy mộng đẹp của cậu đuổi đi, cũng không nghĩ trái lại còn đem nó ngậm vào trong miệng. Đầu lưỡi liếm liếm lên dị vật xâm lấn, tựa hồ là cảm thấy vị đạo cũng không tốt tý nào nên đem lưỡi đẩy ra, tiện thể cũng lật người một cái, từ ngực Tưởng Trạch Hàm lăn xuống, ôm lấy cái chăn mềm mại bên cạnh mà oa thành một đoàn.
Ông anh trai cảm thấy chính mình tựa hồ bị ghét bỏ rồi rốt cuộc có thể khởi động thân thể, xuống giường rút ra khăn tay xoa xoa ngón tay của mình, quay đầu nhìn Tưởng Trạch Thần ngủ đến hạnh phúc an nhàn trên giường một chút, Tưởng Trạch Hàm do dự, tuy rằng tâm tình thả lỏng cũng hơi có phần buồn ngủ, thế nhưng cuối cùng anh cũng không tuân theo khát vọng muốn leo lên giường ngủ một giấc với em trai ở sâu trong đáy lòng, xoay người đi ra phòng ngủ chính, nhẹ nhàng khép lại cửa, đi hướng thư phòng.
Nhiệm vụ xem kịch bản ở dưới cái sự ba ngày đánh cá hai ngày phơi võng của hai anh em Tưởng gia cuối cùng cũng hoàn thành, may mà nhân vật em trai của nữ chính cũng không có nhiều lời thoại, trên cơ bản chỉ là hỏi cái này cái kia, ôm ôm một cái, bán bán manh và vân vân, cũng không yêu cầu cậu diễn viên nhỏ phải có lý giải sâu sắc gì với nhân vật, trình độ như vậy đối với Tưởng Trạch Thần hiện nay mà nói có thể nói là rất dễ dàng, quen tay nhanh làm.
Trước khi quay phim, Tưởng Trạch Thần cũng không bị mang đi mấy cái hoạt động hội nghị cùng đám diễn viên, bởi vì Tưởng Trạch Hàm sợ cậu không thích hoàn cảnh bên ngoài hòa hòa thuận thuận bên trong lại ngầm đấu đá lẫn nhau, làm sụp đổ cái ảo tưởng ngây thơ về một giới diễn nghệ đầy tốt đẹp nên Tưởng Trạch Thần chỉ là tới gặp đạo diễn biên kịch một chút, sau khi bắt đầu quay phim thì ló mặt ra thôi.
Nhóm đạo diễn biên kịch cũng đã thấy nhiều diễn viên dựa vào quan hệ cửa sau như Tưởng Trạch Thần rồi, hơn nữa phần diễn của cậu cũng không quá trọng yếu, cho nên cũng không có ý kiến gì quá lớn, ngược lại sau khi thấy Tưởng Trạch Thần liền phát hiện cậu có nhiều điểm tốt hơn cả bọn họ tưởng tượng, tất cả đều là kinh hỉ.
—— Tiểu thiếu gia nhà phú quý lại không bị cưng chiều đến vô pháp vô thiên, gặp người thì cười hỏi, bộ dáng cũng là nhu thuận khả ái khiến cho đám nhân viên đoàn phim vốn đã dự định sẵn sàng đau đầu vì một thằng nhóc nghịch ngợm thấy yên tâm không ít.
Về phần nghi thức khởi động máy, này tự nhiên cũng không có gì hay để nói cả, ánh mắt các phóng viên đều đặt ở trên người các nam nữ chính – phụ, nỗ lực bới móc chuyện bát quái, căn bản không hề chú ý tới cậu bé con vẫn luôn đi theo bên cạnh nhà đầu tư, mà các diễn viên khác cũng biết cậu là do nhà đầu tư đề cử tới, có bối cảnh, hơn nữa cùng bọn họ cũng không có quan hệ cạnh tranh gì cả, gặp mặt chính là cười hì hì đùa giỡn một chút, rất hòa ái dễ gần, chính là dùng cậu như đạo cụ, ở trước mặt truyền thông làm ra một bộ tư thái bình dị gần gũi yêu trẻ nhỏ — đối với chuyện này, Tưởng Trạch Thần phi thường bình tĩnh cũng phi thường phối hợp, cậu đương nhiên biết rõ giới giải trí này ra sao.
Duy nhất đáng tiếc chính là trong cái giới này hiện tại không có bao nhiêu người cậu biết tới, đối cậu mà nói thì họ đều đã là những nhân vật bậc chú chú bác bác cô cô dì dì, không thể nào hiểu rõ được. Có điều là một bàn tay vàng (?), Tưởng Trạch Thần đương nhiên biết trong tương lai hơn mười năm thậm chí hai mươi năm sau những người nào sẽ là minh tinh thần tượng cực kỳ nổi tiếng, đến trước lúc đó thì phải nối được quan hệ tốt đẹp — có lẽ nên ở khi bọn họ chưa thành danh thì giúp đỡ một ít để kết thành một chút thiện duyên, hẳn sẽ giúp đỡ rất nhiều cho việc phát triển của cậu sau này.
—— Trên cơ bản không có một cái giới nào có thể cứ bế môn tạo xa(1) liền có thể thu được thành công, đặc biệt là giới nghệ sĩ, quan hệ nhân thế sau hậu trường có khi còn quan trọng hơn là tài năng thiên bẩm.
Đương nhiên, trong những hoạt động này Tưởng Trạch Hàm không có khả năng để em trai nhà mình một mình đối mặt tất cả, anh đi cùng cậu từ đầu tới cuối chương trình, thấy Tưởng Trạch Thần không hề luống cuống tý nào mà còn là rất nhanh hòa nhập vào hoàn cảnh, trong lòng có vài phần yên tâm, nhưng cũng có vài phần lo lắng.
—— Về phần lo lắng cái gì, cũng không ai có thể nói rõ.
Nhân vật của Tưởng Trạch Thần từ đầu tới cuối phim cũng chỉ có một hồi diễn là được coi như trọng yếu nhất, chính là phần diễn thúc đẩy nam nữ vai chính gặp mặt lần thứ hai cũng là lần chân chính họ làm quen với nhau. Trong phim, cậu là đứa trẻ trong một gia đình cha mẹ ly hôn, là đứa nhỏ cha không thương mẹ không yêu chỉ có mình chị gái là quan tâm tới cậu, ở trường lại còn hay bị bạn bè bắt nạt.
Mà nam chính lại cứu cậu trong lần bị bắt nạt thứ n, đưa cậu về nhà, cùng nữ chính gặp nhau lần thứ hai.
Đối với đoạn diễn này, thật sự là có điểm khảo nghiệm đối với Tưởng Trạch Thần rồi, cậu từ nhỏ đến lớn đều là kẻ đi bắt nạt người chứ nào có bị người bắt nạt bao giờ, vô luận làm như thế nào cậu cũng chẳng thể lộ ra được cái dáng vẻ cậu bé đáng thương yếu yếu đuối đuối chảy nước mắt, khiến Tưởng Trạch Hàm đang giúp cậu luyện tập diễn xuất đau đầu không ngớt.
Cuối cùng, đương nhiên là phải sử dụng "pháp bảo", nhỏ trước vài giọt dầu gió lên tay, lúc cần khóc thì dụi dụi mắt — chớp chớp vài cái là có được đôi mắt ngấn lệ mù sương rồi!
Tưởng Trạch Thần thật tình quỳ xuống trước anh hai nhà mình…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!